Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hắc Xà
Chương 4:

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:19:47 | Lượt xem: 4

Ta ngoài, qua khe cửa sổ thấy Như Nguyệt đang hầu hạ Xa Tư Cảnh rửa chân.

Nàng quỳ mặt đất, cổ áo mở rộng, Xa Tư Cảnh dùng ánh mắt khinh thường nàng , tùy ý giẫm chân lên vai nàng .

“Tay ngươi cũng đấy.”

Nghe , Như Nguyệt lập tức đỏ mặt.

Nàng vội vàng gật đầu, Xa Tư Cảnh khẩy, kéo nàng lên.

Rèm buông xuống.

Ta đầu , cầm thùng nước, phòng, đổ chính xác lên chăn đệm của Như Nguyệt, đó đắp chăn khô lên, liền dấu vết.

Lại ném hết kim khâu trong giày của nàng .

Lúc , Như Nguyệt đẩy cửa bước .

Vẻ mặt nàng mệt mỏi tức giận, ôm cánh tay, di chuyển đến bên giường của .

Nàng để ý đến ai, trực tiếp xuống.

Lại hét lên một tiếng, nhảy dựng lên, để ý giày mang , chỉ cảm thấy lòng bàn chân đau nhói.

Nàng chật vật quỳ mặt đất.

Ta mặt nàng , “Lương Như Nguyệt, ngày thường chúng nước giếng phạm nước sông thì hơn, nếu ngươi còn dám đến trêu chọc , chỉ thể lấy oán trả oán.”

Nàng cắn chặt răng, ngẩng đầu lên, sự phẫn nộ trong mắt lóe lên biến mất, nàng khanh khách : “Lâm Xuân , từ đến nay đối xử với ngươi như tỷ ruột, ngươi lo lắng nhiều , ngươi may mắn viện của Đại thiếu gia, nhất định sẽ chăm sóc ngươi thật .”

7

Ta nhận việc quét dọn sân.

Công việc cách Đại thiếu gia xa nhất, là Như Nguyệt cố ý cầu xin đại nha sắp xếp.

cũng hợp ý .

Ta quét sân, thỉnh thoảng cảm thấy lưng một ánh mắt nóng rực, đầu liền thấy Đại thiếu gia đang chằm chằm .

Hắn ở hành lang, nhàn nhã trêu chọc con vẹt, trong lòng còn ôm một nha , ánh mắt hề rời khỏi .

Ta nhịn xuống sự khó chịu, đầu , thấy cao giọng một câu: “Quần áo của nha đó quá rộng, các ngươi mang về sửa .”

Sau hôm đó, quần áo mà nhận là một bộ váy sa mỏng thắt eo cực kỳ hẹp, mặc cho dù , , đường cong cơ thể đều sẽ hiện rõ.

Ta do dự.

Đại nha vẻ mặt , thậm chí còn chút ghen ghét, : “Sao ? Quần áo chủ tử ban thưởng, còn lề mề? Ngươi mau lên, mặc xong còn ngoài việc đó!”

Ta đành mặc .

Tối hôm đó, Đại thiếu gia mở miệng giữ trong phòng.

Ta thầm nghĩ , trăm phương ngàn kế từ chối, nhưng vẫn đồng ý.

“Kêu ngươi đến thì nhanh đến , nhảm nhiều như gì.” Đại thiếu gia nắm lấy cổ tay, kéo trong phòng.

Ta vội vàng lắc đầu.

Sắ//c dụ//c cuồng loạn mặt càng ngày càng đậm, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.

Xong đời .

Xa Tư Cảnh dường như sắp xếp thỏa từ sớm, nha vốn hầu hạ trong phòng đều lảng tránh hết, trong phòng một ai, tiếng kêu cứu của ai thấy.

Ta chỉ thể nắm chặt con d.a.o nhỏ giấu trong thắt lưng từ , cùng lắm thì liều mạng một phen!

Miệng áp sát, chỉ cảm thấy buồn nôn, vội vàng né tránh.

Xa phủ to lớn như , nên cầu cứu ai.

Ta nhắm chặt mắt, nắm chặt cán dao, lúc bàn tay đặt lên cổ áo , rốt cuộc nhịn , vung d.a.o lên.

Thế nhưng, bỗng nhiên bên ngoài cửa sổ nổi gió mạnh, hai cánh cửa đóng chặt thổi tung, ngọc lan trắng gió cuốn trong, rơi xuống cạnh gối.

Có một giọng bỗng nhiên vang lên, say lòng hơn cả gió đêm.

“Lâm Xuân, .”

Trầm thấp, vững vàng, giống như tảng đá vô cùng đáng tin cậy.

Ta đột nhiên mở mắt, con d.a.o trong tay bất giác rơi xuống.

Xa Tư Niên chống một tay lên gối, tấm lụa đen che mắt của rơi xuống, đôi mắt màu xám bạc gần trong gang tấc, gần đến mức giống như đang chằm chằm dải ngân hà.

Ánh sáng lấp lánh giống như tỏa từ ngọc thạch

Có lẽ là do mắt mù nên Xa Tư Niên trở thành nam tử đầu tiên mà dám cả gan thẳng, một cái, thêm một cái nữa.

Ta hít sâu một : “Nhị thiếu gia, ngài đến đây?”

Xa Tư Niên cau mày, vẻ mặt giống như bản cũng tại đến đây.

Trên mặt đất vang lên một tiếng re/n ri.

Ta tiếng cúi đầu xuống, mới phát hiện Xa Tư Cảnh ngã xuống đất từ lúc nào, gáy đập cạnh chân bàn, bất tỉnh.

Có một cảm giác kỳ lạ khó tả xuất hiện trong lòng, cho nên Nhị thiếu gia chỉ giống như một cơn gió lao từ cửa sổ, còn trong nháy mắt ném Xa Tư Cảnh xuống đất để bảo vệ .

Lực đạo , tốc độ , e là ngay cả tập võ nhiều năm cũng khó thể , Nhị thiếu gia chân phế mắt mù, thế nào mà chứ?

Thế nhưng tiềm thức của mất kiểm soát, để tránh xa Nhị thiếu gia đang “kỳ lạ” như , ngược còn tiến gần, sờ soạng.

Ta chạm bàn tay nóng bỏng của .

“Nhị thiếu gia…”

Xa Tư Niên đáp , cắn môi, hôn mê bất tỉnh.

Khoảnh khắc tiếp theo, ngã lòng .

Ta thật sự ngây .

Bởi vì, dựa , là Xa Tư Niên, thậm chí cũng .

Một con rắn khổng lồ màu đen cuộn tròn trong lòng , đầu dựa , bụng rắn nóng bỏng ngừng cọ xát bàn tay .

Đuôi rắn của nó như keo dính chặt lấy chân .

Toàn bộ tư thế của nó giống như là thích đến mức chịu nổi, ở bên mãi mãi, bao giờ rời xa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8