Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hiểu Lầm Ngọt Ngào
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:22:31 | Lượt xem: 4

16.

Sau khi Thẩm Tự rời , khí trong nhà như đóng bang. Ông nội ở vị trí gia chủ, cũng lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng ho khan vài tiếng. Qua chừng 30 phút, ông nội mới lên tiếng .

“Đã sắp xếp cho mày mối hôn sự như thế mà mày còn quý trọng, thì mày cũng đừng trách ông đây nhẫn tâm.”

“Thương Thương, mày là con gái nhà họ Trình, hưởng thụ vinh hoa phú quý nhà họ Trình mang thì hy sinh cho gia tộc cũng là việc nên .”

“Mày cũng , Nhà họ Trình sớm còn như xưa, bây giờ chẳng qua chỉ là miễn cưỡng chống đỡ.”

“Vốn gả mày đến nhà họ Thẩm, nhà họ Trình cũng sẽ nhờ đó mà từ từ vực dậy, hiện tại xem thể .”

Ông nội chống quải trượng lên:

“Không nên chậm trễ thêm nữa, mau mau thu xếp một mối hôn sự khác cho nó .”

“Ông nội, con sẽ dọn khỏi nhà họ Trình, từ giây phút trở sẽ đụng đến một xu của nhà họ Trình, cả đời sẽ lấy chồng…”

ngước mắt lên vẻ mặt nặng nề của ông , chỉ cảm thấy ngột ngạt đến vô cùng.

“Được thôi, thì những năm trong nhà tiêu tốn hết bao nhiêu để bồi dưỡng mày đều trả hết .”

Ông nội , một cách thờ ơ mà lạnh lẽo.

“Không tính gì nhiều, nhà họ Trình bồi dưỡng con gái vô cùng dụng tâm, hai mươi năm qua mày bỏ hai ngàn vạn cũng quá đáng chứ.”

“Hai ngàn vạn….Kể cả tài sản của nhà họ Trình ở mười năm cũng con ?”

“Không lấy hai ngàn vạn thì ngoan ngoãn đó đợi mà gả , sẽ luôn tình nguyện bỏ hai, ba ngàn vạn để cưới mày.”

“Nhà họ Trình nuôi mày hai mươi năm để nuôi một con sói mắt trắng, Trình Thương Thương cũng thể lương tâm như .”

 

17.

giam trong nhà. 

Cho đến nửa tháng , trong nhà bắt đầu sắp xếp đưa xem mắt.

là vì chuyện với Thẩm Tự quá mức khó coi là vì nhà họ Trình thực sự quá sa sút mà thể tìm một mối hôn sự nào mắt.

Cũng may lúc cần trở về Cảng thành để chuẩn luận văn bảo vệ nghiệp. Dù thì trình độ của bản vẫn là hào quang trực tiếp nhất, bằng cấp càng cao thì hào quang càng sáng. Người nhà họ Trình vẫn xem trọng chuyện , vì ba hai trực tiếp theo trở vể Cảng thành. 

Lúc , tin tức về Thẩm Tự bay đầy trời. Nghe dạo gần đây đang nâng đỡ một nữ minh tinh tuyến ba. Trang sức, xe sang, nhà đều tiếc gì mà mua cho cô . Ba me khi thấy ít trách mắng , chỉ hận rèn sắt thành thép, thậm chí một đến mức kích động mà tay đánh .

Bảo Di khi thấy dấu tay mặt thì giận đến run .

“Thương Thương, cùng bọn họ đoạn tuyệt quan hệ , loại ba heo chó cũng bằng.”

“Hai ngàn vạn, Bảo Di giờ cho dù tớ bán hết từng tấc thịt cũng thể lấy hai ngàn vạn.”

bất lực mà lắcđầu, tận đáy lòng là sự đau khổ thể .

“Thương Thương, nhưng như thế cũng thật quá thảm, quá đáng thương . Cậu định sẽ để như mãi ?”

nở một nụ tự giễu.

Trong bóng tối dường như một loại dự cảm bi quan, sợ rằng sẽ thể nào thoát khỏi cái hố khổng lồ .

“Thương Thương.”

Bảo Di bỗng nhiên giật giật ống tay áo của , khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch về phía lưng :

“Người đàn ông đêm đó ngủ cùng tìm tới cửa kìa….”

tự chủ đầu , đối diện với ánh mắt của Dung Thần. Chỉ một thoáng, cảm thấy da đầu tê rầng, lưng là từng trận mồ hôi lạnh.

Còn kịp suy nghĩ, thể so với đại não phản ứng còn nhanh hơn. dậy kéo Bảo Di bỏ chạy. Thế nhưng để ý đến cái ghế mặt, gấu váy móc đó, cả suýt chút nữa thì tiếp xúc mật với đất . Dung Thần động tác còn nhanh hơn, đưa tay nắm lấy cánh tay , vững vàng đỡ khỏi cú ngã đó.

“Trình Thương Thương, em chạy cái gì.”

Bảo Di trợn mắt há mồm :

“Thương Thương, ngay cả họ tên của đều rõ như ?”

Dung Thần nâng mắt sang, chỉ là một cái hời hợt nhưng cho Bảo Di lập tức ngậm miệng .

sợ sẽ giận chó đánh mèo mà tức giận với Bảo Di nên chỉ thể định tâm trạng mà với :

“Bảo Di, về , sẽ gọi cho .”

Bảo Di còn thêm điều gì đó với nhưng đến khí thế của Dung Thần thì thể nào mở miệng.

“Thương Thương… Vậy nhớ chú ý thời gian về trường, đừng để khuya quá nha.”

“Cậu yên tâm .”

Sau khi Bảo Di rời , lúc mới về phía Dung Thần:

“Dung , chúng chuyện một chút .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8