Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Cầm Bút
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:09:23 | Lượt xem: 3

Lúc đầu nghi ngờ nàng là  cầm bút, khi thăm dò vài , phát hiện nàng quá ngu ngốc.

 

Ba năm , triều đình hàng năm đều dâng cống phẩm lượng lớn cho Bắc Địch, gần như trở thành nước chư hầu của Bắc Địch.

 

Ô Lặc Hoài chinh chiến khắp nơi, cái tên của ở kinh thành thể dọa trẻ con nín .

 

Tô Lạc Lạc sắp gả cho thái tử, hỏi mệnh thư:

 

“Tô Lạc Lạc cầm bút, cuối cùng ngươi là ai?”

 

Mệnh thư hiện lên câu trả lời:

 

“Gả cho thái tử, thì ngươi sẽ .”

 

đêm ngày Tô Lạc Lạc xuất giá, rạch mặt nàng.

 

Vết thương sâu, cả đời nàng sẽ một vết sẹo xí.

 

Với một vết sẹo như , xem Ô Lặc Hoài còn yêu nàng thế nào?

 

Mệnh thư chỉ để thái tử phi, chứ cho động Tô Lạc Lạc.

 

Ngày xuất giá, màu đỏ khắp nơi nhưng hề vui mừng.

 

Gả thì gả thôi, dù thái tử cưới cũng chỉ là đích nữ Tướng phủ.

 

Đêm động phòng, vẫn đợi thái tử.

 

Thật sự quá mệt mỏi, dựa thành giường ngủ .

 

Ta một cái tát đánh thức.

 

túm lấy tóc , đập đầu góc bàn.

 

Ta ném xuống đất, điên cuồng đạp bụng và n.g.ự.c .

 

“Con tiện nhân! Ngay cả thủ cung sa cũng còn, còn dám gả cho bổn thái tử!”

 

Ta nhịn đau đớn, thấy đạp , say khướt, mặt đỏ tai hồng, vẻ mặt dữ tợn.

 

“Người , đưa roi đây!”

 

Một nữ nhân đưa cho một chiếc roi, đó đầy gai sắt.

 

Ta run rẩy, lùi về phía góc tường.

 

Hắn tức giận vui mừng, vung roi quất xuống, dường như tiếng kêu thảm thiết của mang cho sự khoái cảm tột độ.

 

Ta bò về phía cửa, điên cuồng kéo về, một trận đòn độc.

 

Ta khản cả giọng.

 

Nữ nhân đó dựa thái tử, giọng điệu nũng nịu:

 

“Thái tử phi diện kiến thánh thượng, đánh quá thì ?”

 

Thái tử vuốt ve tay nàng :

 

“Nãi nương, Phỉ Nhi đánh mặt nàng , .”

 

Người phụ nữ đó chính là nãi nương (vú nuôi) của thái tử, Uyển Nương, nàng cầm khăn tay nhẹ.

 

“Phỉ Nhi hôm nay vẫn đến phòng nãi nương, bổn thái tử thấy tiện nhân là thấy ghê tởm.”

 

Ta nhốt trong phòng, mỗi ngày thái tử đều đánh một trận, chỉ đánh mặt .

 

Hắn thương xót khuôn mặt mỹ nhân .

 

Vài ngày , sẽ đưa dự tiệc.

 

Uyển Nương đưa cho một đôi giày, bảo .

 

Ta nàng ý , quả nhiên trong giày một đống mảnh sứ vỡ.

 

Ta định vứt xuống, nàng :

 

“Thái tử phi, đây là đôi giày thái tử chọn cho . Hậu quả , mà.”

 

Ta nghiến răng, , cơn đau nhói ập đến.

 

Mảnh vỡ tuy nhỏ nhưng mỗi bước , nó đ.â.m sâu hơn thịt.

 

Đôi cẩu nam nữ , đợi trở thành cầm bút, chắc chắn sẽ công bố chuyện xa của các ngươi cho thiên hạ , để các ngươi bại danh liệt.

 

Trên tiệc, Triệu Phỉ, cúi đầu.

 

“Bắc Địch tiểu khả hãn đến!”

 

Ta đột ngột ngẩng đầu, thấy Ô Lặc Hoài.

 

Hắn từ bên ngoài , cao lớn vạm vỡ, đối lập hẳn với Triệu Phỉ mục nát đồi trụy.

 

Ba năm gặp, mất vẻ trẻ con, sát khí khiến dám thẳng.

 

Hắn mang đao cung, thế mà chẳng ai dám ngăn cản.

 

Ta vội cúi đầu, sợ sẽ nhận .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8