Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Cầm Bút
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:09:25 | Lượt xem: 3

Lúc , nàng ăn ngấu nghiến, vụn bánh dính đầy khóe miệng, nũng bắt Ô Lặc Hoài lau cho nàng.

 

Nàng là Tô Lạc Lạc ?

 

Tô Lạc Lạc tuy là thứ nữ nhưng cũng là con gái Thừa tướng, thể , ăn ăn như thế ?

 

Triệu Phỉ vỗ tay:

 

“Ha ha, chuyện vui như , bằng để Vân Kỳ nhảy múa trợ vui cho thế nào?”

 

Ta kinh ngạc .

 

Hắn lệnh cho Uyển Nương bắt đôi giày chứa mảnh sứ, ngay cả còn khó khăn, thế mà bắt nhảy múa?

 

Tô Lạc Lạc vỗ tay:

 

“Được, , tỷ tỷ nhảy nhất!”

 

Triệu Phỉ thấy nhúc nhích, liền sa sầm mặt, nắm chặt tay, đe dọa:

 

“Đi.”

 

Máu thấm đẫm giày tất , mỗi bước đều như dẫm lên mũi dao, run rẩy.

 

Ta để những dấu chân đầy m.á.u sàn, Triệu Phỉ chỉ lớn:

 

“Đây chính là bước bước nảy hoa sen!”

 

Tô Lạc Lạc ăn bánh hoa mai, cực kì thích thú .

 

Ta ngã xuống đất nhưng tiếng nhạc vẫn dừng, chỉ thể dậy tiếp tục nhảy.

 

Ngay khi tưởng sẽ đau đớn đến ngất xỉu thì thấy một tiếng động lớn.

 

“Đủ !”

 

Ô Lặc Hoài đập bàn, cau mày, trầm giọng :

 

Tiếng nhạc đột ngột dừng , im lặng.

 

Nụ mặt Triệu Phỉ đông cứng, cẩn thận hỏi:

 

“Tiểu khả hãn… thích?”

 

“Bản vương hứng thú với cái gì mà bước bước nảy hoa sen.”

 

Sắc mặt Ô Lặc Hoài khó coi, đều im như ve sầu, hiểu vì đột nhiên đầy sát khí.

 

“Hoài ca ca, để Lạc Lạc nhảy cho ngài xem nhé?”

 

Tô Lạc Lạc vẫn là phá vỡ sự im lặng.

 

Tô Lạc Lạc nhảy múa linh hoạt vui vẻ, khiến “bước bước nảy hoa sen” của trở nên nhạt nhẽo.

 

Ta hỏi mệnh thư, Tô Lạc Lạc là ai, vết thương mặt nàng tại lành?

 

Mệnh thư hiện lên:

 

“Ngươi xem thử thì .”

 

Ngay đó, Triệu Phỉ xông phòng nhưng kể từ khi thành , bao giờ ngủ đây.

 

Hắn dâm đãng, túm lấy :

 

“Không ngờ ngươi còn một lọt mắt Ô Lặc Hoài. Ô Lặc Hoài đè đầu , nếu thể ngủ với nữ nhân của thì mấy.”

 

Hắn nâng cằm :

 

“Mặc dù ngươi là hoa tàn liễu héo nhưng cũng vài phần giống ngươi, bổn thái tử tạm coi ngươi như ngươi, sủng hạnh ngươi một .”

 

Hắn xé rách quần áo , liều mạng giãy dụa, đẩy ngã xuống bàn, túm lấy trâm cài tóc, hung hăng quẹt ngang.

 

Hoàn hồn , mặt thêm một vết xước sâu.

 

Hắn sờ thấy m.á.u mặt, tức giận vô cùng, xông tới bóp cổ .

 

Hắn trợn mắt, nghiến răng nghiến lợi, nảy sinh sát tâm.

 

Ta há to miệng, như một con cá mắc cạn, tay vô lực giãy giụa giữa trung, cầu xin một tia sống.

 

Ta như thấy , bà ướt đẫm, lắc đầu, :

 

“A Kỳ, từ bỏ , vô dụng thôi.”

 

Tay dần buông thõng.

 

Ngay đó, Triệu Phỉ bóp cổ mất hết sức lực.

 

Hắn kinh ngạc há miệng, ôm chặt cổ họng, nơi đó đang chảy m.á.u ồ ạt.

 

Máu nhuộm đỏ vạt áo , đầy mắt là máu.

 

Mà hung khí gây án, trong tay .

 

Ta đẩy , xuống , quan sát .

 

Hắn như một con cá sắp c h ế t giãy dụa, kêu cứu nhưng cổ họng cắt.

 

Chậc chậc, thật đáng thương.

 

“Thái tử?”

 

Ta nhỏ giọng gọi.

 

Hắn trừng mắt , chỉ thể phát :

 

“Cứu… cứu… cứu…”

 

“Cứu, cứu, cứu ngươi?”

 

Khóe miệng nở nụ , nụ đó dần mất kiểm soát, trở nên âm u, sắc nhọn và điên cuồng.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8