Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phu Quân Dẫn Về Ba Tiểu Thiếp, Ta Liền An Tâm Dựng Sự Nghiệp Riêng
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:28:31 | Lượt xem: 5

Chương 12

 

Sáng sớm hôm , Lâm Hạnh Nhi đến viện của , quỳ xuống:

 

“Phu nhân độ lượng,  Hạnh Nhi nguyện hầu, hầu hạ bên cạnh phu nhân.”

 

Ta hiểu:

 

“Ta độ lượng, cũng .”

 

Lâm Hạnh Nhi gì, cúi đầu dập đầu, phiến đá cứng rắn nàng dập đến vang dội.

 

Ta thừa nhận, đau lòng.

 

Thật quả hổ là đối thủ đấu đá suốt một năm trời, hiểu rõ điểm yếu của .

 

Ta lo lắng :

 

“Đừng dập nữa, dập hỏng thì …”

 

“Phiến đá năm ngàn lượng bạc đó!!”

 

Lâm Hạnh Nhi như ý nguyện trở thành hầu của , còn đối đầu với nữa.

 

Diệp Linh mới cửa, hiếu thuận hiểu chuyện, trầm lặng ngoan ngoãn.

 

Làm gì chuyện đó.

 

Tiểu im lặng tiếng, nhất định đang giở trò.

 

Diệp Linh đang bày trò gì.

 

Tiền tiêu vặt hai lượng bạc mỗi tháng nàng dùng, cứ tích góp;

 

Hoa quả bánh trái cung cấp nàng ăn, cứ ăn cháo trắng rau xanh;

 

Quần áo may đo cho nàng, nàng mặc, cứ tự cắt may;

 

Ngày nào cũng dậy sớm từ lúc trời còn đen, hì hục rửa rau, nấu cơm, vá may, giặt giũ phơi phóng.

 

Trong sân, hoa nàng nhổ sạch, trồng cải trắng nuôi gà vịt, suốt ngày kêu quang quác, khắp nơi là phân gà.

 

Thôi xong , dọn dẹp phân mỗi ngày, gom bón cho rau.

 

Thế là gà ăn cải, cải nuôi gà, Diệp Linh ngày đêm vất vả, mệt đến mức thể duỗi thẳng lưng.

 

Một hôm qua sân của , liếc mắt , tròng mắt đều trừng to.

 

Ta xích đu, nhàn nhã ăn vặt, xem sổ sách, bàn đá mặt, bày biện lộn xộn năm sáu loại đồ ăn vặt.

 

Xung quanh bốn năm mỹ nữ, thì che ô, thì quạt mát, thì bóc nho, thì bóc hạt dẻ.

 

Còn một tên đầy tớ ngũ quan sâu, dáng vạm vỡ, đang nướng thịt cừu giá sắt.

 

Diệp Linh sải bước tiến lên:

 

“Phu nhân thật phô trương, ngay cả phu quân cũng lu mờ!”

 

“Người xưa lấy chồng trời, phu nhân như thế trái đạo trời, đức xứng với vị, chi bằng để chính thê!”

 

Lâm  Hạnh Nhi đang bóc hạt dẻ bỗng dừng , lao lên, cho nàng hai cái tát:

 

“Trước mặt phu nhân, vô lễ!”

 

Sau đó, nhân lúc Diệp Linh kịp phản ứng, lập tức chạy về bên cạnh , cúi đầu tiếp tục bóc hạt dẻ.

 

Kim Đào đang bóc nho, len lén hỏi nàng:

 

“Sướng ?”

 

Lâm  Hạnh Nhi gật đầu lia lịa:

 

“Sướng c.h.ế.t .”

 

Diệp Linh đánh choáng váng, thể tin nổi:

 

“Phu nhân, cứ để mặc hầu nữ đánh ?”

 

Ta lâu đấu đá, ngứa ngáy, hào hứng :

 

“Trước tiên đừng quan tâm chuyện đó. Nàng xem, đức xứng với vị ở điểm nào?”

 

Diệp Linh lái sang chuyện khác, quên mất chuyện đánh, đầy tự tin đáp:

 

“Phu nhân hiếu kính với chồng, giống mỗi ngày đều xoa bóp vai, rót dâng nước cho chồng.”

 

Ta “Ồ” một tiếng:

 

tiêu tiền của .”

 

Diệp Linh nghẹn họng, tiếp tục :

 

“Phu nhân quan tâm phu quân, giống mỗi ngày đều hầu hạ phu quân rửa mặt súc miệng, quần áo ăn cơm.”

 

Ta :

 

tiêu tiền của .”

 

Diệp Linh bực bội, :

 

“Phu nhân tròn bổn phận của thê , giống một lòng sinh con trai cho Lư gia, sinh một đứa con trai bụ bẫm.”

 

Ta :

 

con cái tiêu tiền của .”

 

Diệp Linh bất mãn:

 

“Phu nhân chỉ đến bạc ?

 

“Phu nhân phung phí như , ngày thường bốn năm hầu hạ, cho dù núi vàng núi bạc, cũng sớm muộn tiêu hết!”

 

Ta lập tức phủ nhận:

 

“Ta tiết kiệm.”

 

Thấy nàng tin, nghiêm mặt :

 

“Ví dụ như, một mỹ nữ, ban ngày pha cho Lư Đình, buổi tối rửa chân cho

 

“Một hai việc, tiết kiệm.”

 

Diệp Linh cứng đờ.

 

Hình như nghĩ đến điều gì, mặt mày tái mét nôn ọe vài cái.

 

Ta ngắm nàng biến sắc, nhón quả nho bỏ miệng.

 

Diệp Linh thấy nhảy dựng lên:

 

“Trên bàn phu nhân nhiều hoa quả như , ăn hết ?

 

“Nghe nhà bếp nhỏ của chính viện, xào rau cho mỡ heo, hầm thịt cho mười mấy loại gia vị, ngay cả hoàng quốc thích, cũng hoang phí như !

 

“Nông dân trồng trọt, nuôi heo nuôi gà vất vả thế nào, phu nhân từng thông cảm ?”

 

Ta nghiêng đầu:

 

“Cho nên mới bỏ tiền mua.” 

 

“Nông dân kiếm bạc, thỏa mãn cơn thèm ăn, mỹ nữ thêm bữa cơm. Trừ nàng , ai còn bất mãn?”

 

Ta thản nhiên :

 

“Ta , nàng dừng cung cấp hoa quả bánh trái cho thiên viện (Phòng của vợ lẽ)?

 

“Ông lão bán hoa quả lo lắng đến mức miệng lở loét, hỏi dò hoa quả của ông vấn đề gì, lấy nữa?

 

“Mất đơn hàng , ông chỉ thể bán rong, vất vả hơn , còn một bán hết, lãng phí ít.”

 

“Nàng tưởng rằng tiết kiệm chút bạc lẻ, tự mãn, nhưng khác mất kế sinh nhai.”

 

Ta lắc đầu:

 

“Muốn chủ mẫu, keo kiệt chút bạc lẻ , thật khiến chê .”

 

“Hôm nay dừng hoa quả, ngày mai miễn quần áo, ngày giảm bớt quà cáp.” 

 

“Lư Đình vàng vọt gầy gò, mặc quần áo vá víu , khác sẽ nghĩ ? Tiền mừng tuổi đủ, thể thuận buồm xuôi gió quan trường? 

 

“Như thật mất mặt, lát nữa Trưởng công chúa và các vị phu nhân tiểu thư đến, nàng đừng ngoài mất mặt.”

 

Diệp Linh mặt mày tái mét, hồn bay phách lạc bỏ .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8