Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Rời đi trong im lặng
Chương 09

Cập nhật lúc: 2026-03-08 06:17:17 | Lượt xem: 4

Anh chở về nhà.

 

Rồi tự chiếc sofa tối màu cả đêm. Sáng hôm khi thức dậy, thấy khắp nơi sàn nhà là tàn thuốc và thủy tinh vỡ vụn.

 

Anh nắm lấy cổ tay , kéo mạnh đến mức đau đớn. Anh dùng chất giọng trầm khàn, hờ hững :

 

“Đàm Vỹ, đủ năng lực.”

 

“Ngoài âm nhạc , bất cứ thứ gì mà em đều thể cho em.”

 

“Hứa với là em sẽ chạm âm nhạc nữa nhé?”

 

Vẻ mặt của Lục Ngọc An vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng giọng của lọt tai chắc chắn là đang run rẩy.

 

Lần đó chúng cãi lớn.

 

Anh từ bỏ những cơ hội mà nỗ lực nhiều để , những ước mơ từ khi còn nhỏ chỉ bởi vì trong mắt , chúng chẳng là gì cả.

 

Trong lúc tuyệt vọng, cầm nước mắt:

 

“Lục Ngọc An, căn bản là hiểu em!”

 

“Anh hiểu em?” Không ngờ những lời khiến Lục Ngọc An kinh ngạc mất vài giây, tức giận đến mức mỉm .

 

“Đàm Vỹ, chỉ dựa em thì em nghĩ thể những gì?”

 

“Em em sẽ còn gặp những chuyện gì ?”

 

“Em là một khuyết tật, thể so sánh với những bình thường ?”

 

“Nếu như cài phần mềm theo dõi điện thoại của em, âm thầm bảo vệ em, em bao rơi những chuyện kinh tởm như ngày hôm qua ?”

 

“Em đánh giá cao bản quá đấy.”

 

Lục Ngọc An đóng sầm cửa và rời .

 

Và vì những lời giận dữ của mà mất một thời gian dài vẫn thể bình tĩnh .

 

rằng lý do việc chăm chỉ như chỉ vì yêu âm nhạc mà còn vì chính bản . đường đường chính chính sánh bước bên .

 

nghĩ dựa Lục Ngọc An.

 

Sau nghĩ , lẽ từ giây phút đó giữa chúng một vết nứt bao giờ thể hàn gắn .

 

Sau đó, mặc dù chúng lành nhưng dường như giữa chúng một thỏa thuận ngầm nào đó.

 

Mọi cuộc phỏng vấn và lời mời nhận đều thông qua sự chấp thuận của , đổi hứa sẽ can thiệp sự nghiệp âm nhạc của nữa.

 

giống như cán cân mất sự cân bằng, mối quan hệ thể giữ vững .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8