Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hải Thượng Minh Châu
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-08 10:02:18 | Lượt xem: 4

Ta lúc  mới , vuốt ve khuôn mặt sưng đỏ của An Ninh, dịu dàng dỗ dành:

 

“Đau ?”

 

“Lần hẹn, đừng .”

 

“Sau ở đây, ai phép động đến .”

 

Trong mắt An Ninh ngấn lệ, ba phần ấm ức, bảy phần cảm động, kìm chế mà lao lòng :

 

“Vì để gả cho , đắc tội cả với ca ca ruột, chắc chắn tâm ý với .”

 

Vỗ về lưng nàng, liếc mắt thái tử đang tỏ vẻ dịu dàng ngoài mặt, nhanh chóng tránh .

 

Kế ly gián, chúng phối hợp ăn ý.

 

Kìm nén sự lạnh lẽo trong mắt, thâm tình :

 

“Người về phía chín mươi chín bước, như là đủ , ngàn bước vạn bước còn , sẽ .”

 

Còn quý phi, thèm.

 

Rõ ràng là bà gặp nhưng để phơi nắng trời gay gắt suốt một ngày.

 

An Ninh nhốt trong phủ công chúa thêu y phục cưới, học quy củ, hề về cảnh nhục mạ của .

 

Tiểu tư bên cạnh định mời công chúa nhưng quát ngăn :

 

“Được nương nương yêu thương, còn bất hòa với Ninh Vương điện han, nương nương cho chịu chút khổ cũng là nên.”

 

“Hôm nay ai dám rời một bước, Thẩm phủ sẽ dung thứ.”

 

Chịu đựng trời nắng gắt, ướt đẫm, ngay cả môi cũng bong một lớp da dày nhưng vẫn cầu xin.

 

Đến chiều, khi mất nước, ngã gục xuống.

 

Người đầu tiên tin cả công chúa là hoàng đế.

 

“Hừ, là bất mãn với thánh chỉ ban hôn của trẫm .”

 

“Chỉ sợ là bất mãn hơn vì trẫm trao giang sơn cho con trai nàng .”

 

Vân Quý nhân giúp hoàng đế xoa bóp vai, khuyên ông nguôi giận, dò xét sắc mặt của ông :

 

“Hoàng hậu nương nương tuy tính tình phần lạnh nhạt nhưng năm xưa nhà họ Tạ còn một nam nhân nào, cũng là vì bảo vệ giang sơn cho bệ hạ.”

 

“Hoàn cảnh khó khăn của thái tử hiện nay, cho cùng, cũng chỉ vì nhà đẻ suy yếu, hoàng hậu qua đời, chỗ dựa mà thôi.”

 

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, đáp:

 

Tiết Xu Mị hiểu.”

 

“Cả đời nàng thể buông bỏ việc trẫm phong nàng hoàng hậu.”

 

“Trẫm dung túng cho nàng như , đến cuối cùng cũng chỉ còn sự oán hận.”

 

“Ngay cả Ninh Vương cũng nàng dạy hư. Trẫm thật hối hận vì từng dung túng cho nàng .”

 

Vân Quý nhân giúp hoàng đế xoa bóp cánh tay, cũng thở dài :

 

“Bệ hạ dụng tâm cực khổ, quý phi nương nương cũng sẽ hiểu.”

 

“May mà công chúa An Ninh cuối cùng cũng gả cho yêu, tấm lòng của  cha cũng đền đáp.”

 

Hoàng đế mỉm :

 

“An Ninh của trẫm, tuy phần ngang ngược nhưng là đứa trẻ ngây thơ nhất trong hoàng cung.”

 

“Với tính tình như của con bé, nếu lợi dụng để gả gia đình quyền quý thì dù phu quân ghét bỏ cũng sẽ các nữ quyến trong phủ hành hạ.”

 

“Thẩm Chiêu tỷ , cha cũng còn, An Ninh gả cho , thật là quá !”

 

“May mắn ái phi thông minh, giúp trẫm chọn Thẩm Chiêu. Giờ đây , trẫm càng hài lòng hơn.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8