Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hải Thượng Minh Châu
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-08 10:02:19 | Lượt xem: 4

Vân Quý nhân mỉm nhưng khỏi lo lắng:

 

“Chỉ sợ quý phi mắt xuất của Thẩm đại nhân, sẽ khiến Thẩm đại nhân buồn lòng.”

 

Hoàng đế nghiêm mặt:

 

“Nếu Tiết Xu Mị còn loạn, trẫm sẽ nể tình xưa nghĩa cũ nữa.”

 

“Hai đứa con trẫm yêu thương nhất, thể để nàng hủy hoại cả.”

 

Vân Quý nhân rũ mắt mỉm , liền chuyển lời cho .

 

, ngày hôm , khi lễ vật cầu hôn mà chuẩn cẩn thận ném sang một bên,  chê bai vì đủ một trăm lẻ tám lễ vật như quý phi yêu cầu, tin tức lan truyền khắp nơi, đến cả tẩm điện hoàng đế.

 

Khi hoàng đế dẫn theo Vân tần mới sắc phong đến, những chiếc hộp sơn son mở nắp, đồ vật bên trong lục tung tóe.

 

“Kẻ nghèo hèn, đúng là thứ gì hồn.”

 

“Công chúa gả cho , cũng là nhờ tổ tiên tích đức.”

 

Một ma ma khác khẽ “suỵt”:

 

“Tích đức gì chứ, dùng hết cách để lừa gạt mới .”

 

“Đã bản lĩnh thì đừng vênh mặt đòi cưới công chúa của chúng .”

 

“Càn rỡ!”

 

Hoàng đế tức đến run tay, Vân tần nổi giận:

 

“Nói năng hồ đồ, lôi ngoài!”

 

Ma ma còn kịp phản ứng bịt miệng lôi ngoài xử tử.

 

Lần đầu tiên quý phi quỳ nghiêm chỉnh trong Dưỡng Tâm điện.

 

Hoàng đế ở cao xuống, mang theo cơn thịnh nộ tức giận vì thấy gì:

 

“Nàng tưởng rằng Thẩm Chiêu là cưới An Ninh, dựa cành cao nhà họ Tiết của nàng ?”

 

“Là trẫm gọi cung ngay trong đêm, hết lời cầu xin mới .”

 

Quý phi đột nhiên ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo.

 

“Nàng những việc bừa bãi trong những năm qua hủy hoại danh tiếng của An Ninh sạch sẽ thế nào ?”

 

“Các gia tộc lớn thấy tên con bé đều sợ xanh mặt, trẫm hỏi mười mấy nhà, một ai chịu cưới con gái của trẫm.”

 

“Nàng chê bai xuất của Thẩm Chiêu nhưng ai chê bai nhân phẩm của nàng !”

 

Quý phi mềm nhũn , ngã xuống đất, yếu ớt hỏi:

 

“Thiếp… nhân phẩm gì ? Không bệ hạ vẫn luôn , rằng ?”

 

Hoàng đế nheo mắt, đau xót lên tiếng:

 

“Trẫm chỉ cảm thấy hối hận, hứa cho nàng vị trí chính thê nhưng cuối cùng chỉ là thất.”

 

tính tình nhỏ mọn hẹp hòi gì của nàng chỉ xứng đáng thất mà thôi!”

 

“Trẫm nể tình hai đứa con nên ban cho nàng nhiều tôn nghiêm và chỗ dựa, chỉ sợ khi trẫm trăm năm về , bọn chúng còn chỗ dung .”

 

“Nàng thì , trân trọng phúc phận, còn dã tâm!”

 

“Nàng rằng nàng suýt nữa chặt đứt con đường sống của Ninh Vương .”

 

Hoàng đế càng một câu, quý phi càng suy sụp, đến cuối cùng vật đất, thể dậy :

 

là bệ hạ dung túng cho ? Tình cũ còn, bệ hạ dứt tình tuyệt nghĩa ?”

 

“Nếu là vợ của bệ hạ, Ninh Vương hẳn là thái tử.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8