Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bí Mật Của Ta Bị Hoàng Huynh Phát Hiện
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:02:27 | Lượt xem: 5

Cho dù chán ghét tình cảm của , nhạo bẩn thỉu, cũng thể rời xa .

“Quỳnh Hoa…”

Y nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt , lau những giọt nước mắt từ lúc nào rơi xuống: “Bây giờ nàng lựa chọn khác .”

“Nàng !”

Thấy nước mắt ngừng rơi, Khương Lăng thở dài, ôm lòng, dịu dàng dỗ dành: “Khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng sợ của nàng trong kiệu hoa, nghĩ đến .”

“Nếu còn sống, sẽ để chịu nửa điểm uất ức, lóc lên kiệu hoa.”

“Nếu bỏ mặc nàng, để nàng một trong kiệu hoa… Nàng sẽ đau lòng bao.”

Y dừng một chút, cúi xuống hôn lên vành tai .

“Kỷ Chiêu, dạy dỗ . Ta dạy lòng nhân từ của bậc quân vương, nhưng dạy nó sự bao dung để buông bỏ quá khứ. Sớm muộn gì, nó cũng sẽ hối hận…”

Ta đủ .

Nỗi đau nhói nhói trong ngực, biến mất còn dấu vết.

Thì hề yêu Kỷ Chiêu.

Chỉ là sống trong bóng tối lâu năm, theo bản năng truy đuổi ánh sáng mà thôi.

Ta ánh mặt trời thuộc về , cần khát khao một tia sáng nhỏ nhoi nữa.

Hai tay nâng lên, ôm lấy cổ Khương Lăng.

Ta học theo những gì các ma ma trong cung dạy , hôn lên môi y, từ từ xuống, khẽ cắn yết hầu của y.

Khương Lăng siết chặt eo , dùng một chút lực.

Đôi mắt y trong veo mê ly, như thấy bản y đang dần dần sa ngã, sức chống cự với .

Trăng xuân treo cành cây, tròn đầy và sáng rực.

Ta dùng đôi mắt mới xong, ngước y: “Ninh Chỉ, chúng động phòng !”

Y đỡ lấy eo : “Vẫn còn gầy quá.”

Nói xong, y ho khan.

Ta mới nhớ , bệnh cũ của y tái phát, chắc chịu nổi quậy phá.

Khương Lăng đến gần, nâng thắt lưng đỡ lên bàn sách nạm tơ vàng. Y hôn lên môi , công thành đoạt đất…

Môi của y ánh sáng của trăng xuân hấp dẫn mê .

Cho đến khi sắp kìm nén , Khương Lăng mới buông , định khí tức đang thở dốc: “Quỳnh Hoa, nàng nhanh lớn lên .”

Ta chút bất mãn, tuổi tùy còn nhỏ nhưng nơi cần lớn cũng đủ nở nang mà.

Y cầm lấy bàn chân bó đang đá lung tung của : “Tuổi nàng còn nhỏ quá. Ta đành lòng để nàng chịu nổi đau sinh dục.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8