Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hòa Phong Du
7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:32:09 | Lượt xem: 3

Thanh nhuyễn kiếm vang lên, kéo ngân sắc kiếm hoa, mắt Lăng Du sáng rực: “Kiếm .”

Ta cảm thấy như đang hai nghĩa.

Nhìn bóng dáng màu mực của lướt quanh xe ngựa, thật dùng hết sức, cả đoàn xe lấy xe ngựa trung tâm, tầng tầng hộ vệ bảo vệ, Lăng Du giữ vòng cuối cùng, xử lý tên áo đen b.ắ.n tên .

“Lăng Du,” chủ xe ngựa giọng bình tĩnh, dường như hề ảnh hưởng bởi bên ngoài chiến đấu, “Lần phái tới khác , lẽ mấy đội khác phát hiện.”

Ta nhạy bén nhận ý ngoài lời, tức là họ đang truy sát, chia thành nhiều đội để gây nhiễu địch, đây là dò xét, là cao thủ, tức là địch trong đội họ tìm?

Họ tìm ai? Chủ xe ngựa?

Lăng Du gật nhẹ, đưa tay với tìm, nắm lấy bàn tay mềm mại của … chuẩn xác, nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Ta kịp hổ, thanh nhuyễn kiếm của rút .

Ta luôn thích chiêu thức tiêu sái mắt, nghĩ rằng hiệp khách nên ưu nhã khoe khoang phong độ, nhưng ngờ chiêu thức giản đơn lưu loát cũng thể mắt như .

Chiêu thức của Lăng Du là chiêu thức đẽ của thiếu hiệp, mà là sát chiêu thực sự.

Tốc độ của cực kỳ nhanh, trong nháy mắt nhập đám , cục diện từ giằng co giờ chuyển thành áp đảo một chiều.

Mỗi chiêu đều dứt khoát, do dự, kiếm như rắn trắng phun nọc, tiếng kêu vang lên, m.á.u b.ắ.n tung tóe, tia sáng bạc, m.á.u đỏ b.ắ.n đầy đất.

Phiên nhược du long, uyển như kinh hồng (Nhẹ nhàng như rồng lượn, như hồng hạc).

Đó là dáng vẻ dùng kiếm.

Ta sờ tay Lăng Du chạm qua, chỗ đó nóng bỏng, còn nóng hơn cả mặt .

Chắc đỏ mặt .

“Sao mặt ngươi đỏ như mắt thỏ .”

So sánh kỳ cục, ngươi thù với thỏ , cứ nhắc đến thỏ?

Chủ xe ngựa còn thời gian mở cửa ngoài, đầu thấy mặt , dù luôn tò mò nhưng lúc để ý, vội che mặt: “Lạnh, lạnh mà!”

Chủ xe ngựa : “Không . Tiểu nha đầu, ngươi thích Lăng Du nhà ?”

Ai thích chứ!

Ta trừng mắt ông .

Chủ xe ngựa quả  đôi mắt tinh tường, ông trẻ hơn tưởng, trẻ trung như Lăng Du, mà là một nam nhân chín chắn, mày kiếm mắt , tuấn nho nhã.

Ừ, chút quen thuộc, nhưng nhớ ai?

Ta đờ đẫn ông , quên mất lời trêu chọc: “Ngươi thích ?”

Lý do đoàn xe là vì thích Lăng Du ngay từ đầu gặp, giờ mới “thích “?

lời của chủ xe ngựa, đầu trống rỗng, thái dương đập thình thịch, chỉ hình ảnh Lăng Du như rồng lượn trong đầu, thể nghĩ gì khác, cũng phát giác thật ông đang chế nhạo cùng thăm dò .

6

Lăng Du khi tay thì tình hình hỗn loạn nhanh chóng kết thúc.

Vệ binh huấn luyện thành thạo dọn dẹp sạch sẽ đống xác mặt đất, còn Lăng Du thì xoay cầm kiếm bên cạnh .

Hắn gì, chỉ .

Ta nhớ lời của chủ nhân chiếc xe ngựa nãy, mặt bỗng đỏ lên.

“Huynh……”

“Ta……”

Chúng cùng mở miệng, cùng ngừng , chìm trong niềm vui “chúng thật ăn ý”, liền vội hiệu cho .

Lăng Du nhàn nhạt : “Vừa nãy cô thất thần.”

Ta: “À?”

Lăng Du: “Ta cứu cô.”

Ta: “……”

Cuộc đối thoại giống như tưởng tượng?

Ta bỗng nhiên thấy ngượng ngùng, Lăng Du đây là đang ám chỉ lấy báo đáp ? Có nhanh quá ? Theo lý thuyết thì nên từ chối một hai một cách kín đáo, khi chân thành thổ lộ thì mới đỏ mặt đồng ý chứ?

Àiii, lẽ yêu thuật của cũng luyện lắm, Liên Nhi là vết xe đổ, mà còn nảy suy nghĩ hoang đường như chứ.

Giây tiếp theo, thấy cứ ngượng ngùng gì, Lăng Du giơ giơ nhuyễn kiếm trong tay: “Thanh nhuyễn kiếm của cô tệ.”

Nếu lúc còn hiểu ý gì thì chính là đồ ngốc.

Ta nghiến răng : “……Nhà còn một thanh nữa, đến lúc đó sẽ đưa ……”

Lăng Du gật đầu, trong ánh mắt lộ vẻ “Trẻ nhỏ dễ dạy” đầy mãn nguyện.

Còn chủ nhân xe ngựa: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”

Cười , cái gì chứ! Đồ thần kinh !

Chủ nhân xe ngựa một lúc ngừng , cũng bây giờ lúc đùa giỡn, nhanh chóng thu cảm xúc, với Lăng Du: “Đổi đường, chúng Nhạn Thành.”

Lăng Du suy nghĩ một lúc: “Nhạn Thành gần, nhưng phòng thủ nghiêm ngặt……”

Lúc ám vệ vội vã từ xa chạy đến, dâng lên một ống trúc nhỏ.

Chủ nhân xe ngựa mở xem xong lập tức đốt : “Cửu* cũng đang đường đến Nhạn Thành.”

(*) Cửu: tên nhân vật sẽ tiết lộ ở phần

Lăng Du nhướng mày: “Vậy thì, thêm chút phiền phức cho .”

Đoàn xe nhanh, đến khi phương đông hừng sáng thì đến Nhạn Thành.

Liên Nhi từ hôm qua khi địch tấn công biến mất, lẽ đánh bại nên hổ tự ti mà bỏ chạy .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8