Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hòa Phong Du
12

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:32:15 | Lượt xem: 4

Ta rút từ trong một gói giấy, quyết tâm tấn công tên hắc y nhân, nhất thời rối loạn, bắt sơ hở, giật mặt nạ xuống, tát một cái, đổ đầy bột lên miệng .

Ngươi vô nhân thì đừng trách vô nghĩa!

Tên hắc y nhân khạc nhổ vài tiếng, nhổ phần lớn nhưng vẫn nuốt ít, mặt xuất hiện một dấu tay, còn , từ tốn : “Trúng Hợp Hoan Tán mà còn thể dùng nội lực, ngươi thật giỏi. nếu cố gắng sử dụng, dược lực sẽ mạnh hơn, cuối cùng vẫn là lợi cho .”

Ta tát xong bắt đầu chạy về, nhưng quả nhiên như , càng sử dụng nội lực càng yếu , vượt qua vài mái nhà nữa thì bước chân loạng choạng, suýt ngã xuống đất.

Tên hắc y nhân nhanh chóng đuổi kịp .

“Mỹ nhân đừng phí sức nữa, thuốc lợi hại, bằng cùng thưởng thức, đảm bảo ngươi sẽ thần hồn điên đảo—” lớn vươn tay định kéo tay , nhưng ngay lập tức biến sắc, lùi vài bước.

Ta ai đó nắm lấy cổ tay, trong lúc trời đất cuồng, rơi một vòng tay vững chắc.

Có mùi thuốc nhàn nhạt, là Lăng Du.

Ta khó nhọc ngẩng đầu, quả nhiên thấy đôi môi mím thành một đường, như thể vô cùng tức giận.

“Ta, quấy rầy , giận?” Ta tủi , lẽ do dược lực bắt đầu phát tác, đầu óc cũng mơ hồ, chỉ nhớ đây khi đeo bám Lăng Du, cũng biểu hiện lạnh lùng như , hung dữ.

Lăng Du siết c.h.ặ.t t.a.y quanh eo , kiểm tra nhiệt độ trán , lạnh lùng với đối diện: “Ngươi chết.”

“Tại, tại ngươi ở đây?” Tên hắc y nhân thấy Lăng Du vẻ ngạc nhiên, giọng run rẩy, “Ta, , chỉ nhận lệnh đến dò la, gì hết! Nếu ngươi ở đây, tuyệt đối dám đến dây !”

“Giải dược .” Giọng Lăng Du lạnh lẽo như băng, dọa tên hắc y nhân quỳ xuống ngay: “Chủ nhân tha mạng, thứ mới , giải dược.”

Bọn họ còn chuyện, còn chỉ cảm thấy nóng bức, Lăng Du mát lạnh, nhịn đưa tay quấn lấy cổ , áp mặt làn da hở , vẫn thấy đủ, dụi thêm.

Lăng Du hít thở khó khăn: “Đây là độc gì?”

Tên hắc y nhân gượng: “Ngài gì thế, chỉ là một kẻ hái hoa, độc nào…”

“Lăng Du bấu lấy tay , ngăn mò mẫm khắp , vỗ nhẹ lên mặt : “Này, tỉnh , thấy ?”

Ta hài lòng giãy giụa: “Này là gì chứ, gọi là Tiểu Phong, sư phụ cũng gọi thế, hôm nay cho phép gọi.”

Ánh mắt Lăng Du tối , bế bổng lên, với tên hắc y nhân còn đang bò mái nhà: “Nửa tháng tự phế võ công đến trang lĩnh phạt, nếu còn tái phạm, sẽ tự tay.”

10

Tên hắc y nhân mềm nhũn nhưng vẫn dám phản kháng: “Đa tạ trang chủ giết. Trang chủ yên tâm, hôm nay chuyện sẽ ngoài, về hành tung của Giang… sẽ bịa một thông tin sai để với bọn họ.”

“Cút.”

Tên hắc y nhân rối rít đa tạ  rời .

Tâm trí rối bời, trong lòng như ngọn lửa nhỏ bùng lên, lan tỏa khắp tứ chi, khó chịu đến mức như mèo cào, chỉ gần Lăng Du một chút, từ cổ họng mềm mại cất lên một tiếng: “Lăng Du…”

Lăng Du ôm nhưng tay rảnh, gọi vài tiếng rối loạn cổ áo, để lộ một mảng da lớn ngực, như gặp mưa rào, áp mặt đó.

Lăng Du khẽ thở dài, chau mày giọng khàn khàn: “Tiểu Phong, buông tay.”

Không buông! Huynh bảo buông là buông ? nhớ hôm cũng ôm Liên Nhi như , càng giận, đ.ấ.m một cái n.g.ự.c “Để ôm! Để ôm!”

Lăng Du hiểu ý , thì thầm an ủi bên tai: “Tiểu Phong, chỉ ôm nàng thôi.”

Ta chẳng tin , sư phụ , bộ nam nhân đều là kẻ lừa đảo.

“Huynh chứng minh cho xem !”

Lăng Du thở dài, cúi đầu chạm trán nóng rực của , đôi môi nhẹ nhàng hôn lên mũi : “Ngoan, đừng loạn nữa.”

… Cái chứng minh chẳng đáng tin chút nào… Nóng quá!!

Ta như phát điên, trong lòng Lăng Du quằn quại, òa : “Lăng Du, nóng quá!”

Lăng Du ôm , nhanh chóng di chuyển trong màn đêm, ôm chặt lấy , đầu tựa vai , cố gắng hít thở mùi thuốc cổ , đó chịu nổi nữa, cắn mạnh cổ một cái.

Ta ánh sáng chói lóa đánh thức.

Mơ màng mở mắt, đột nhiên phát hiện đùi một .

Khi rõ khuôn mặt đó, kinh ngạc kêu lên: “Lăng Du?!”

Sao Lăng Du?

“Nàng tỉnh .” Lăng Du vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, tỉnh, mở mắt , ánh mắt lạnh lùng quét qua mặt , đột nhiên cảm thấy hổ.

… Tại cảm thấy hổ nhỉ?

Rất nhanh Lăng Du cho câu trả lời.

Chàng thong thả dựa gối mềm, đôi môi mỏng khẽ mở, từng chữ từng chữ: “Đồ, lưu, manh.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8