Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hòa Phong Du
14

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:32:17 | Lượt xem: 5

Ta rùng , chẳng cuối cùng đắc tội Lăng Du , tóm hôm qua đắc tội , trêu ghẹo còn dùng tiền xúc phạm , đúng , để tiếp cận đại thúc còn dối rằng thích ! Thêm nữa sư phụ thù với , thế chắc chắn là xong .

Thở dài, hồi nhỏ sư phụ bảo đừng lừa bà đồ ngon nữa, để tâm, giờ mới thấy, dối quả thật sẽ gặp quả báo.

“Đều tại đại thúc, cùng Lăng Du chứ?”

Ta nhịn hỏi sư phụ, đại thúc rốt cuộc gây chuyện gì mà trốn tránh khắp nơi?

Sư phụ một cái, kéo bay lên mái nhà, thấy bốn bề mới bắt đầu kể chuyện bát quái.

Sư phụ đại thúc là hoàng tử nước Tề, từ nhỏ vua sủng ái, gian thần hãm hại, đành chạy trốn khỏi nước Tề, sư cũng cùng lúc bỏ trốn, vua nước Tề băng hà, ai kế vị, các gia tộc trong nước ủng hộ đại thúc và sư đều phái đến báo họ mau trở về, vì họ ngày đêm gấp rút lên đường, cố gắng về đến Tề Đô đối phương, ai đến sẽ chiếm cơ hội, giành lấy ngôi vị.

Chả trách họ khi chỉ nghỉ ngơi ở nơi kín đáo, dám ở khách điếm, thức ăn cũng tự chuẩn .

Ta khỏi cảm thán cuộc sống khó khăn, chỉ là nếu trốn khỏi hoàng cung, cũng sẽ gặp sư phụ, nghĩ thì cũng là duyên phận.

“Vậy Lăng Du là ám vệ bình thường, mà là cao thủ do đại thúc mời đến bảo vệ ?” Vậy tiền đại thúc dùng để thương lượng chắc chắn nhỏ .

“Họ Giang ban đầu của sư truy sát nhiều , tất nhiên cũng trả thù, nhưng cứ thế cách, nên mời Lăng Du tay bảo vệ, phân nhiều đội ngựa để đánh lạc hướng. Hắn giả c.h.ế.t một sự giúp đỡ của Lăng Du, giảm bớt cảnh giác của sư , mới an đến trong nước Tề. nghĩ bên cạnh sư chắc chắn cũng cao thủ, một Lăng Du chắc bảo vệ nổi , cho nên…”

“Cho nên phái con tới hạ độc đại thúc, hả giận, thể bảo vệ đúng ?” Ta nghĩ sư phụ thật rõ ràng về hành tung của đại thúc, suy nghĩ cho cũng quá chu đáo.

Sư phụ xoa đầu : “Tiểu Phong thông minh.”

Nếu , Liên Nhi đột nhiên xuất hiện chắc chắn là sát thủ.

Hừm, chắc là thấy luôn bám lấy Lăng Du, nên nhận nhầm thành đại thúc ? Chủ nhân và ám vệ tráo đổi phận để đánh lạc hướng, vẻ hợp lý phết. Ngay cả nhiều độc giả còn đoán sai cơ mà (hahaha).

“Vậy sư phụ, Lăng Du rốt cuộc là nai?”

“Một mở trang viên, gì đáng .” Sư phụ thích Lăng Du, vài câu chuyển chủ đề: “Giờ chúng gần đến Tề Đô , lát nữa họ Giang uống giải dược sẽ tiếp tục lên đường, càng gần càng nguy hiểm, Tiểu Phong con đừng nữa.”

Ta lắc đầu: “Sư phụ ở con ở đó.”

Sư phụ gõ trán : “Nha đầu ngốc, nghiệp duyên của tự giải quyết, kéo con gì.”

Sư phụ , đồ bất hiếu, hình như cũng gây nghiệp duyên .

Ta lòng buồn bã, cứ nghĩ mãi về chuyện lừa Lăng Du, ăn ngon ngủ yên, nhưng đại thúc vui, uống giải dược xong liền sư phụ bằng ánh mắt đáng thương suốt nửa giờ, cuối cùng sư phụ cũng đích bếp món sườn xào chua ngọt cho .

“Họ Giang, một đoàn xe đến Tề Đô quá rõ ràng cũng quá chậm, bằng và ngươi một bước, tranh thủ về Tề Đô ngươi.” Sư phụ đại thúc ăn sườn xào chua ngọt với vẻ ghét bỏ, nhịn lấy khăn lau nước đường bên miệng , “Ta mang theo hai con ngựa Hãn Huyết, lát nữa chúng ngay.”

“Sư phụ con cũng !” Ta bên kêu lên.

“Con .”

“Sư phụ, cũng nguy hiểm, đại thúc yếu đuối thế , lỡ hai lộ hành tung, bảo vệ nổi thì ?”

Sư phụ trầm ngâm.

Đại thúc: “Vậy nên Chung Chung, ngươi thật sự nghĩ yếu đuối …”

Ta lo lắng lao tới bên sư phụ, nũng lắc cánh tay bà: “Sư phụ con cùng! Đại thúc về đoạt ngôi, chuyện nguy hiểm hai đủ? Ít nhất dẫn con theo ——”

“Dùng tiền giải quyết vấn đề, đồng ý hộ tống Giang công tử an về Tề Đô, quyết bỏ dở giữa chừng.” Lăng Du lạnh nhạt , “Ta cùng.”

Đại thúc nuốt nước bọt, cẩn thận sư phụ: “Trùng hợp thế, chúng chỉ hai con ngựa, mà bốn …”

Ta giơ tay: “Con và sư phụ cùng.”

Đại thúc đồng ý: “Ngươi để và Lăng Du hai đàn ông cưỡi chung một ngựa? Các ngươi chịu nổi ngựa cũng chịu nổi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8