Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hận Mùa Xuân
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:46:40 | Lượt xem: 5

Thực sự hoảng sợ của Cố Mãn khi thấy hôm nay là cần thiết.

 

Hắn sợ sẽ ghét .

 

Sao thể chứ?

 

Bởi vì thực sự là một kẻ bạc tình và vô ơn.

 

thì cũng việc vì dân, còn thì chẳng gì cả, chỉ thù trả thù, oán báo oán mà thôi.

 

(Người ,) hiệu.

 

(Cha nhớ thương tỷ tỷ như , cảm động, vì tình cảm cha con của họ, hãy móc mắt tỷ tỷ, tặng cho cha để kỷ niệm .)

 

Cha lóc thảm thiết bỏ , ông lời gay gắt, bảo chắc chắn sẽ g i ế t .

 

Trong phòng đột nhiên yên tĩnh trở .

 

Ta nhớ Cố Mãn .

 

Nhớ thì hành động.

 

Buổi chiều hành hình xong, chắc chắn về cung để báo cáo.

 

Ta bảo chuẩn xe ngựa, đến cổng cung đón .

 

Mãi đến khi trời tối, mới thấy Cố Mãn khỏi cung, quả nhiên đoán sai.

 

Hôm nay chắc chắn sẽ nghĩ đến việc về nhà gặp .

 

Trời đổ mưa phùn, cầm ô bên xe ngựa.

 

Mắt Cố Mãn sáng lên nhanh chóng tối sầm .

 

Hắn nhanh chóng bước tới kéo lên xe ngựa, giọng trầm thấp: “Nàng đến đây gì?”

 

(Đón .)

 

“Nàng nên đến đây, nàng ? Nếu khác thấy thì … nàng ư!”

 

Ta nghiêng hôn lên môi Cố Mãn.

 

Hắn chỉ ngẩn một chút nhanh chóng ôm lấy eo , khi môi lưỡi quấn quýt, dường như nếm một chút vị mặn.

 

Chỉ là nước mắt của của Cố Mãn.

 

Hóa là của Cố Mãn.

 

… Ta thực sự hận bản , thể kể cho khác về một tuyệt sắc như .

 

Trong thành cấm ban đêm, bên ngoài thật tĩnh lặng.

 

Xe ngựa lắc lư, ngọn đèn lay động.

 

Người tình của khuôn mặt , dạo mệt mỏi nên trông khá tiều tụy, đôi mắt cụp xuống tránh ánh mắt của .

 

Ngày thường, lời của luôn ba phần ngông cuồng nhưng lúc mím môi, khóe mắt ửng đỏ.

 

… Thật khiến thương xót.

 

Ta xúc động đến nỗi tim đập thình thịch nhưng Cố Mãn nức nở một tiếng, nếu cảnh thực sự phù hợp, thật thoải mái .

 

Hắn tự bình tĩnh , nắm lấy tay , hôn lên.

 

“Xin , nên quát nàng.”

 

Ta thầm nghĩ , thiệt thòi chút nào.

 

Kết quả là Cố Mãn tự thở dài: “Đồ ngốc , nàng ngốc lắm, bây giờ còn đến tìm nữa thế?”

 

“Bệ hạ ngày càng yếu, Thái tử còn nhỏ, khi c h ế t, ông sẽ tha cho .”

 

“Nàng còn đến tìm , dù cầm ô cũng đợi, chẳng sẽ để khác thấy tình cảm của và nàng lắm ?”

 

” Đồ ngốc, nàng sống nữa ?”

 

Giọng cố gắng nhẹ nhàng, đến cuối cùng chút nghẹn ngào và tức giận, đưa tay chọc chọc đầu .

 

Ta dựa Cố Mãn giả vờ hiểu.

 

(Ta nhớ nên đến tìm .)

 

Hắn đau đầu : “Nàng với nàng đây?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8