Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bích Đào Tại Lân Gia
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:12:11 | Lượt xem: 4

Ta cùng phu quân, khâu đế giày, sách.

 

Khi phu quân sách, trở nên trầm tĩnh và nghiêm trang, lúc cách khá xa. Ta thò đầu chằm chằm cuốn sách tay , là chữ dày đặc, một chữ nào.

 

Hắn đầu .

 

Ta hỏi: “Đây là chữ gì?”

 

Hắn : “Kỳ.”

 

Ta hỏi: “Đây là chữ gì?”

 

Hắn : “Nhĩ.”

 

Ta hỏi: “Câu thế nào?”

 

Hắn : “Kỳ nhĩ vạn phương hữu tội, tại dư nhất nhân. Dư nhất nhân hữu tội, vô dĩ nhĩ vạn phương.”

 

Ta : “Nghe quá.”

 

Hắn , đưa tay rút đế giày của , kéo lên đầu gối: “Phu quân dạy nàng chữ.”

 

Ta cầm bút, từng ngón tay đều vụng về, lòng bàn tay to và khỏe, nắm tay thật chặt.

 

Hắn dẫn một chữ.

 

Ta hỏi: “Đây là gì?”

 

Hắn : “Lý. Lý của Bích Đào.”

 

Hắn dẫn Bích Đào, thêm hai chữ.

 

Hắn : “Đoán xem đây là gì?”

 

Ta : “Cố Lân.”

 

Hắn lưng : “Đào Nhi thật thông minh, đây là tên của phu quân nàng.”

 

Hắn rút một tờ giấy khác, nhiều hơn, tên , tên phu quân.

 

Hắn chỉ phía : “Đây là tại, đây là gia.”

 

Ta nhẹ nhàng: “Bích Đào tại Lân gia.”

 

Phu quân dịu dàng : “Ừ, Bích Đào tại Lân gia.”

 

Phu quân ở nhà mười mấy ngày, ngày nào cũng sách chữ, còn dạy chữ, suốt ngày vẽ bùa.

 

Ta bên bàn gọi: “Phu quân.”

 

Hắn lật sách, mặt lạnh tanh, mũi phát âm thanh: “Ừ?”

 

Ta : “Ta thêu hoa.”

 

Hắn hung dữ : “Vẽ cũng vẽ xong bài tập hôm nay.”

 

Ta đành cúi đầu vẽ bùa, vẽ đến mức tay đau nhức.

 

Mẹ ơi, Bích Đào khổ quá, Bích Đào gặp .

 

Phu quân cuối cùng cũng ngoài, tháo dây xích của Đậu Hoàng ở sân và : “Đi nào, Đậu Hoàng, hôm nay theo cha ngoài.”

 

Đậu Hoàng vui mừng chạy vòng quanh tại chỗ, cái đuôi to ngừng vẫy.

 

Ta hỏi: “Chàng thế?”

 

Hắn : “Phu quân thăm bạn.”

 

Ta : “Chàng thăm bạn thì thăm bạn, mang theo chó?”

 

Hắn dắt Đậu Hoàng, tủi trong sân: “Lý Bích Đào, phu quân là một lang quân trai như ngoài một , nàng lo lắng ?”

 

Ta trợn mắt lên trời, ban ngày ban mặt, gì đáng lo, chẳng lẽ còn cướp một nam nhân to lớn như .

 

vẻ mặt của , : “Vậy thì cẩn thận.”

 

Hắn vẫn , nguyên tại chỗ, mặt buồn thiu, dắt theo con chó.

 

Ta với Đậu Hoàng: “Đậu Hoàng, bảo vệ cha ngươi cho , đừng để cướp mất.”

 

Đậu Hoàng sủa đáp , mới tươi: “Phu quân ở ngay tại Vọng Giang đình, khi trời tối chắc chắn sẽ về, nếu nàng nhớ thì đến tìm .”

 

Ta còn bận rộn xong, nào thời gian nhớ . Ta : “Được.” Hắn mới dắt Đậu Hoàng ngoài.

 

Ta ngờ rằng thực sự cướp , còn ngang nhiên đến tận cửa để cướp.

 

Ta tiễn hai cha con họ , dọn dẹp trong ngoài nhà, tìm kéo để cắt áo mùa đông.

 

Đang căng vải thì tiếng đập cửa.

 

Ta hỏi: “Ai đấy?”

 

Ngoài cửa một giọng hống hách hỏi: “Cố tướng công nhà ?”

 

Ta mở cửa, thấy một nha , ngẩng cao cằm, : “Tướng công nhà thăm bạn, hiện nhà.”

 

Cô nha đó trừng mắt , tránh , để lộ tiểu thư Tri phủ yếu đuối ở phía .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8