Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bích Đào Tại Lân Gia
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:12:13 | Lượt xem: 4

Ta thành với gần một năm vẫn mang thai. Ta tức giận, cho dùng ruột dê nữa. (Thời xưa dùng bcs bằng ruột dê cho ai )

 

Hắn ôm : “Nàng bây giờ tính mới mười bảy tuổi, mẫu mười tám tuổi sinh còn khó sinh. Nữ tử sinh con như qua cửa quỷ môn quan, nàng lớn tuổi khỏe mạnh hơn mới sinh con.”

 

Phu quân đáng thương, sinh mẫu . Ta ôm , trong lòng thương đến mức thể bóp nước. Bây giờ , con cũng .

 

Tháng tám, khi hoa quế thơm ngát, thi kỳ thi mùa thu, đỗ giải Nguyên lang, còn giải nguyên gì ghê gớm, ngưỡng cửa nhà đạp vỡ, ngay cả Tri phủ đại nhân cũng đến cửa.

 

Hàng xóm láng giềng đều đến chúc mừng , cũng thấy gì khác biệt, lúc nghiêm túc thì giống như thần, lúc nghiêm túc thì giống như khỉ.

 

Tri phủ mở tiệc, chiêu đãi giải Nguyên lang , nửa đêm mới đưa về, say khướt, trong rượu nồng nặc, mang theo một chút hương thơm. Lòng lập tức trầm xuống.

 

Hắn vẫn gì, quấn lấy đòi ôm.

 

Ta mặt lạnh cởi áo, rửa mặt, đưa lên giường . Lúc cởi áo, mở mắt, híp gọi Đào Nhi, mới ngoan ngoãn dang tay .

 

Ồ, còn nhận .

 

Ta cầm quần áo , ngửi thật kỹ, thơm ngọt.

 

Hừ, là yêu tinh phương nào.

 

Ta giường ngủ, thắp đèn suốt đêm, kỹ khuôn mặt họa thủy của . Không quyến rũ , quyến rũ .

 

Ngày hôm , tỉnh dậy kêu khát.

 

Ta đưa cho , uống ừng ực xong thì , cả run lên.

 

Hắn hỏi: “Tối qua phu quân sai điều gì ?”

 

Ta : “Không , đêm qua đối xử .”

 

Hắn hỏi: “ nàng trách phu quân về muộn?”

 

Ta : “Chàng về sớm, trời còn sáng.”

 

Hắn xuống giường, gãi tai gãi má: “Đào Nhi đừng giận, phu quân chắc chắn sẽ về sớm.”

 

Ta : “Không , tùy về lúc nào cũng , vẫn để cửa cho .”

 

Hắn nghẹn họng, nghiêng đầu suy nghĩ.

 

Cả một ngày, như cái đuôi bám theo .

 

Ta trộn cơm cho Đậu Hoàng, khoanh tay nghiêm túc : “Đậu Hoàng, ngươi ăn ít thôi, ngươi gầy .” Đậu Hoàng ư ử kêu, chằm chằm dám ăn.

 

Ta thái rau, ở bên cạnh : “Nương tử, d.a.o nặng , để phu quân thái cho?” Ta “Bốp” một tiếng chặt d.a.o xuống thớt, run rẩy cả , lùi ba bước, trốn cửa bếp.

 

Ta quét nhà, giả vờ rắc vài giọt nước xuống đất, : “Phu quân hiểu , phu quân nên tìm cho nàng một nha .” Hắn vẻ đau lòng: “Là phu quân chu đáo, nương tử mệt mỏi.”

 

Ta giặt quần áo, xổm bên cạnh , : “Nương tử giặt giũ, thật khí chất mây trôi nước chảy, khiến phu quân vô cùng ngưỡng mộ. Nương tử giặt quần áo, như thể Hằng Nga bôn nguyệt, Lạc Thần kinh hồng…” Hắn thấy một chiếc áo vứt bên cạnh chậu: “Nương tử, chiếc áo của phu quân nương tử bỏ ?”

 

Ta mỉa: “Ta dám giặt, sợ nỡ.”

 

Hắn cầm chiếc áo lên, lật qua lật xem, cuối cùng đưa lên mũi ngửi, sửng sốt, sắc mặt đổi.

 

Hắn khổ: “Nương tử, nàng giải thích.”

 

Ta giải thích.

 

Hắn , yến tiệc Lộc Minh mời đến một kỹ nữ nổi tiếng, kỹ nữ đó rót rượu cho , đối thơ với , trong cảnh đó tiện mất hứng nên qua loa ứng phó đôi câu.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8