Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bích Đào Tại Lân Gia
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:12:19 | Lượt xem: 4

Thuyền hơn một tháng vẫn đến Dương Châu. Ta dần dần sinh lòng phiền muộn, thêu hoa cũng thấy mệt, ăn cơm buồn nôn, ngủ cũng yên.

 

Đêm đến, trời đầy trời đè lên thuyền, thuyền nhẹ nhàng lắc lư, lắc đến nỗi tim đập loạn, lắc đến nỗi phiền lòng.

 

Ta đẩy vai : “Ta khó chịu trong lòng.”

 

Hắn lo lắng hỏi : “Có say sóng ?”

 

Ta còn hết lời, sấp đầu giường nôn ọe.

 

Hắn vội vàng mặc áo dậy, gọi người nhanh chóng cập bờ, nửa đêm ở trong thôn ven bờ, bắt một lang trung lên thuyền.

 

Lang trung lau mồ hôi lạnh trán bắt mạch cho .

 

Hắn khoanh tay, mặt lạnh như tiền, bên cạnh lang trung bắt mạch.

 

Hắn hỏi: “Phu nhân của đột nhiên say sóng?”

 

Lang trung : “Không say sóng.”

 

Hắn hỏi: “Phu nhân của ăn uống hợp ?”

 

Lang trung : “Không hợp.”

 

Hắn cau mày: “Vậy phu nhân của bệnh gì?”

 

Lang trung : “Không bệnh.”

 

Hắn hít sâu một : “Ngươi thật cho .”

 

Lang trung do dự, cân nhắc lời : “Ta là thú y, bắt mạch cẩn thận lắm, mạch , giống như hỉ.”

 

Hắn ngẩn hỏi: “Cái gì?”

 

Lang trung : “Giống như mang thai.”

 

Hắn vẫn tỉnh táo, chớp chớp mắt hỏi: “Ừm?”

 

Lang trung chút tức giận : “Phu nhân thai !”

 

Phu quân ngây tại chỗ.

 

Ta vẻ ngốc nghếch của , trong lòng thở dài, cảm ơn lang trung thú y, gọi đưa xuống thuyền.

 

Ta gọi : “Phu quân, đây .”

 

Hắn liền xuống.

 

Ta nắm tay đặt lên bụng , nhẹ giọng : “Phu quân, nhầm , cha .”

 

Hắn lúc mới do dự hỏi : “Ta nhầm chứ, cha ?”

 

Ta gật đầu.

 

Hắn , bàn tay đặt bụng .

 

Lâu lắm động tĩnh.

 

Ta gọi mấy tiếng, mới bỗng nhiên mắt đỏ hoe, che mắt òa lên.

 

Lòng mềm nhũn, hỏi : “Chàng cái gì?”

 

Hắn : “Cố Lân cô đơn một bao nhiêu năm, nào từng nghĩ đến cảnh tượng .”

 

Mắt cũng đỏ hoe.

 

Hắn kiêu ngạo : “Đào Nhi, con .”

 

Ta gì.

 

, con , gì lạ .

 

Con trai giống cha, quấy nhiễu khác.

 

Trên thuyền nôn đến trời đất tối tăm, xuống thuyền nôn đến đất trời tối sầm.

 

Ta đến Dương Châu , còn cái gì là danh đô Hoài Tả, nơi nhất Trúc Tây mà phu quân , thấy trăng sáng đêm hai mươi bốn cây cầu, qua đường mười dặm gió xuân Dương Châu.

 

Ta chỉ suốt ngày nôn trong phủ.

 

Phu quân đau lòng, cách bụng mắng con: “Nghiệt tử yên , dám hành hạ con, khi đời xem phụ dạy dỗ con thế nào!”

 

Hắn mắng càng dữ, con càng hành hạ dữ.

 

Con hành hạ cả tháng mới yên , vịn tay Tiểu Thúy, ngoài ngắm cảnh Dương Châu.

 

Tiểu Thúy khó xử : “Phu nhân, đại nhân dặn, cho ngoài.”

 

Ta : “Hắn là đại nhân, là phu nhân, là trời thể đập vỡ đầu , .”

 

Tiểu Thúy vẫn ngăn : “Phu nhân, vẫn nên đợi đại nhân về hãy .”

 

Ta chống nạnh : “Ngươi , thì ở nhà .”

 

Tiểu Thúy cùng ngoài, suốt đường miệng ngừng lải nhải, lúc thì bảo chậm một chút, lúc thì bảo cẩn thận. Ta cảnh phồn hoa khắp phố, tiếng Ngô đầy tai, chỉ thấy mới lạ thú vị, cả sức lực hẳn.

 

Ta nàng lải nhải đến mất kiên nhẫn, đành tìm một quán xuống, sai nàng sang tiệm đối diện mua với điểm tâm.

 

Tiểu Thúy dặn hai ba câu, mới sang tiệm đối diện mua với điểm tâm, thở phào nhẹ nhõm, khắp nơi.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8