Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

A Chiêu
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:16:39 | Lượt xem: 5

3.

Ta là A Chiêu, yêu một , là phu quân của , mỗi ngày đều sẽ tới Phương Hoa điện cùng trò chuyện, giảng sách cho .

Một ngày, phu quân hỏi thể chữ , hổ lắc đầu, nghi ngờ hỏi ” Lương quốc công chúa các ngươi tập ?”

Ta chớp mắt chút nên trả lời như thế nào, Lâm Kỳ , nhưng là A Chiêu, công chúa ti tiện nhất Lương quốc, lúc mẫu còn tại thế, từng dạy qua tên của , chỉ là ký ức quá xa xưa, thậm chí quên cầm bút như thế nào .

Ta chút thấp thỏm vụng trộm Thái tử, lập tức cúi đầu, bất an vặn chiếc khăn trong tay.

Đang lúc hoảng sợ như thế nào , Thái tử kéo tay , dậy hỏi nguyện ý học chữ , mang theo ý đầy ôn nhu, ngơ ngác gật đầu.

Hắn khẽ, bảo xuống bàn sách, sai lấy bút mực giấy nghiên, Thái tử hỏi chữ gì, trả lời ” Danh tự của phu quân!”Nói xong chút hổ, dám .

Thái tử cầm tay của , giấy xuống tên của , chữ của , mảnh khảnh sức mạnh, uy nghiêm.

“Bùi Huyên, tên của .”

“Bùi Huyên… Bùi Huyên……… A huyên?”Ta một một kêu tên của , nghiêng đầu , mặt của chút đỏ, nhẹ”Khục”Một tiếng hỏi còn chữ gì.

Lần tên của , xuống”Lâm Kỳ”Hai chữ, tựa sát cánh tay của , hỏi thể nhũ danh “A chiêu” của ?

Ta giấy hai chữ”A chiêu” thật lâu vẫn lấy bình tĩnh.

“Thì nhũ danh của Thái Tử Phi là A Chiêu !”Thái tử trêu chọc “Vậy liền gọi ngươi là A Chiêu ?”

Lần đổi đỏ mặt, Thái tử bắt gặp rộ lên.

Về Bùi Huyên đến Phương Hoa điện sẽ khảo sát tập như thế nào, ngẫu nhiên lười biếng phát hiện, Bùi Huyên sẽ giả bộ tức giận, liền dắt ôm tay của cùng nũng nịu.

Như thường có thể thoát một trận răn dạy, mà còn phát hiện, mỗi cùng Bùi Huyên nũng tâm tình sẽ hơn nhiều, mặc dù vẫn là tránh khỏi kết quả là luyện chữ.

Tuy là luyện nhưng thật sự thích việc , nhưng chữ là A Huyên để cho luyện, mỗi khi tiến bộ, sẽ cưng chiều gọi A Chiêu, đút cho món bánh ngọt phù dung yêu thích nhất.

Nghĩ đến cái , dù cho luyện chữ cực khổ nữa cũng cảm thấy phiền chán, khi Bùi Huyên việc bận, liền sẽ mệnh thị vệ của , Ngụy Dương đến dạy chữ.

Ngụy Dương ôn nhu giống phu quân, bình thường nghiêm khắc, là mười phần sợ , bởi vì một khi sai, liền sẽ lạnh lùng , đó chắp tay ngữ khí lạnh lẽo cứng rắn “Mời Thái Tử Phi một nữa .”

Trong lòng cảm thấy đại khái là quá ưa thích , nhưng là thị vệ của phu quân, phu quân hẳn là coi trọng .

Nghĩ đến đây, liền trong lòng sợ hãi, cắn răng .

Bất quá Ngụy Dương mặc dù hung dữ, nhưng cũng giống những đến giễu cợt , liền cũng cảm thấy , cũng sẽ chủ động cùng trò chuyện, bảo kể chuyện cho

4.

Ta là Bùi Huyên, gần đây A Dung nhiễm phong hàn, A Dung suy yếu giường, trong lòng là lo lắng, A Dung bên nhiều hơn, thiết triều xong liền vội vã tìm nàng , quên còn A Chiêu đang ở Phương Hoa điện chờ .

Hôm đó hạ triều, A Chiêu cầm bức thư pháp luyện chữ chờ ở cửa Đông Cung, thấy liền mừng rỡ chạy đến nhào n.g.ự.c , vẫy tay cho xem chữ bên trong.

Ta lo lắng cho A Dung, qua loa với nàng vài câu, liền nữa phân phó Ngụy Dương dạy Thái Tử Phi tập .

A chiêu thần sắc chút tổn thương, nhưng vẫn là ráng chống đỡ mà , một khắc cũng lo trực tiếp hướng cung điện của A Dung mà đến.

A Dung tựa tại bên giường, với vẻ mặt ốm yếu, thấy tới, mặt hiện lên ý , đưa nàng ôm ở trong ngực, nhẹ giọng hỏi nàng khoẻ hơn

“Điện hạ ngày ngày đều ở bên cạnh thần , bệnh tự nhiên cũng liền khỏi nhanh”

A Dung nhẹ nhàng tự vòng tay , chợt nhớ tới A Chiêu, từ lúc nàng cùng chuyện cho tới bây giờ đều là gọi ngươi xưng , giống như từng tự xưng là “Thần ” bao giờ.

A Dung gọi vài tiếng, lập tức chút khó chịu , lúc nhớ tới A Chiêu? Ta phủi phủi mái tóc rối của A Dung, dùng lời nhỏ nhẹ hỏi nàng ngoài dạo một chút .

A Dung nhẹ nhàng gật đầu, liền gọi tỳ nữ tiến điện phục thị.

Ta mang theo A Dung đến hậu hoa viên ngắm hoa, A Dung thể còn chút suy yếu, liền ôm nàng, để nàng tựa ở .

Sau lưng truyền đến vài động tĩnh, đầu , phát hiện là A Chiêu, nàng kinh hoảng luống cuống , dám tin A Dung trong n.g.ự.c .

A Dung đưa lưng về phía nàng, tự nhiên phát hiện A Chiêu tồn tại, nàng ngẩng đầu nghi ngờ hỏi xảy chuyện gì, vỗ vỗ lưng của nàng, để nàng tiếp tục tựa ở trong n.g.ự.c .

Ta cho nháy mắt dấu Ngụy Dương , để mang A Chiêu . Ngụy Dương thật sâu, chút kỳ quái, giây lát, vẫn là kéo qua A Chiêu rời .

Nhìn bóng lưng xa cách của A Chiêu, bỗng nhiên chút đau lòng, bóng lưng tựa hồ mỗi đều là cô tịch như . Ta rõ tại loại tâm tình , trong n.g.ự.c , A Dung ôm lấy , liền cũng suy nghĩ thêm những chuyện phiền toái nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8