Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cháy nhà ra mặt chuột
Phần 5

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:25:53 | Lượt xem: 4

Sắc mặt Chị Trần chút u ám, về phía Kỳ Thần: “Kỳ Thần, những lời Tống Nguyên là sự thật ?”

 

Kỳ Thần cúi đầu gì. Chị Trần Lưu Vân Kỳ Thần, vẻ mặt nghiêm túc: “Lưu Vân, Kỳ Thần, hôm nay hai nên giải quyết chuyện của Tống Nguyên. Tống Nguyên, bây giờ cô và Kỳ Thần nên cùng Lưu Vân về nhà cô , bảo cô trả thuốc cho cô.”

 

Vẻ mặt Kỳ Thần u ám, hỏi ngay tại chỗ: “Tống Nguyên, em khỏe ? Tại còn cần những thứ thuốc ?”

 

một cách giận dữ, nhiều năm như , đây là đầu tiên thấy bộ mặt vô liêm sỉ như của .

 

khịt mũi: “Con cờ hó nhà hàng xóm nhà nhiễm bệnh, lấy về cho nó uống”.

 

Mặt Kỳ Thần lập tức đỏ bừng, lẽ là vì chọc giận: “Tống Nguyên, em!”

 

“Được ! Lấy đồ của khác trả là đúng ? Cần gì quan tâm họ dùng nó để cho lợn c–hó ăn.” Chị Trần ngắt lời Kỳ Thần: “Lưu Vân, nhanh đưa Tống Nguyên về lấy . Bạn bè của Tống Nguyên ngày nào cũng nhắc cô chuyện . Cô chịu trả cho cô . Cô nghĩ cái quái gì ?”

 

Lưu Vân do dự: “Chị Nguyên Nguyên, thuốc đó giá bao nhiêu? sẽ trả cho chị.”

 

bán!”

 

Vớ vẩn, thuốc hạ sốt bây giờ là hàng hiếm.

 

Chị Trần chút kiên nhẫn: “Lưu Vân, cô cho rằng ng–u ng–ốc ? Đi, cùng cô, mau trả đồ cho , thấy hổ ?”

 

Kỳ Thần cúi đầu, rít một thuốc dài: “Đi thôi, lái xe.”

 

Chúng bộ đến gara ngầm, Kỳ Thần phía , Lưu Vân theo Kỳ Thần, còn chị Trần và cạnh phía .

 

Khi lên xe, Lưu Vân tự nhiên ở ghế phụ, cô và Kỳ Thần ngầm hiểu như nam nữ yêu .

 

Chiếc gối thỏ tai dài của ở ghế phụ tàn phá đến xơ xác.

 

Khi yêu Kỳ Thần, độc đoán và ghen tuông nên dùng một chiếc gối thỏ to chiếm ghế phụ xe để chứng tỏ đó là ghế dành riêng cho bạn gái. Hiển nhiên, chiếc ghế đặc biệt khác chiếm giữ vô .

 

gì mà ở hàng ghế với chị Trần. Kỳ Thần lái xe, dọc đường đều im lặng, mỗi đều mối bận tâm riêng.

 

Kỳ Thần quen thuộc đường về nhà Lưu Vân, đường xe cộ, nhanh đến cổng một khu dân cư. Đó là một khu dân cư cũ, những ngôi nhà ít nhất cũng ba mươi năm, Kỳ Thần thoải mái lái xe đến một tòa nhà, đỗ xe và thuốc đang ở đây.

 

9

 

Chị Trần : “Lưu Vân, lên lầu lấy thuốc và những thứ cô dùng đó. Tống Nguyên, đó cô mua bao nhiêu? Chúng cùng tính toán.”

 

kiểm tra hồ sơ thanh toán của trung tâm mua sắm và cho họ xem, tiền nhiều, chỉ 2.000 nhân dân tệ.

 

Trước sự thúc giục của Chị Trần, Lưu Vân chuyển tiền cho .

 

Sau khi chuyển tiền cho , cô hề ý định xuống xe.

 

“Sao còn đó? Mau lấy thuốc cho Tống Nguyên.” Chị Trần chút thiếu kiên nhẫn.

 

Cuối cùng, Lưu Vân cũng chậm rãi bước khỏi xe, chị Trần và , lưỡng lự .

 

“Lưu Vân, cô cái gì?” Chị Trần cau mày.

 

Lưu Vân Kỳ Thần như cầu cứu, Kỳ Thần một lúc sang hỏi: “Tống Nguyên, nhà Lưu Vân bệnh, thuốc hạ sốt dùng hết.”

 

Ồ, thảo nào cô từ chối trả cho .

 

mặc kệ, cô nhất định trả nguyên vẹn cho . nhớ rõ một hộp còn nguyên, một hộp mở , mới dùng 2 viên.”

 

“Tống Nguyên, bây giờ em như thế ?”

 

như thế nào? Anh cho ? Việc lấy đồ của vi phạm pháp luật ?”

 

Chị Trần: “Lưu Vân, nhà cô dùng bao nhiêu?”

 

, để ý.”

 

“Tống Nguyên mỗi ngày đều nhắc cô, cô để ý ?”

 

Lưu Vân cúi đầu: “ xem .”

 

Một lúc với một chiếc túi: “Tuần trong gia đình đều ốm nên chỉ còn bấy nhiêu thôi.”

 

mở nó và thấy chỉ còn đến hai vỉ.

 

Thuốc mua 36 viên trong một hộp và 72 viên trong hai hộp, dùng 2 viên thì còn 70 viên. Bây giờ cô chỉ đưa 20 viên thuốc cho .

 

hỏi cô : “Gia đình cô là lợn ? Uống từng đó ibuprofen?”

 

Kỳ Thần bảo vệ cô : “Tống Nguyên, em thể đừng hung hăng như ? Em uống thuốc , nhổ ?”

 

“Thật tuyệt vời, thiếu 50 viên thuốc, còn thừa nhận nhà lợn? Cho dù cả nhà đốt thành tro cũng thể dùng nhiều thuốc như ?”

 

Lưu Vân vẻ mặt bi thương lên: “…”

 

Kỳ Thần lo lắng: “Tại thể chuyện như ? Tống Nguyên, đạo đức của em ?”

 

“Lời là sự thật ?”

 

“Em gì?”

 

sẽ gọi cảnh sát. thể tin là nó biến mất đột ngột như .”

 

nhấc máy, Kỳ Thần ngăn : “Tống Nguyên, em đ–iên ? Tại gọi 110 vì chuyện nhỏ nhặt như ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8