Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khương Tụng Không Muốn Nữa
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-08 16:12:16 | Lượt xem: 6

8

Cuối cùng chờ Sở Kỳ An.

Tiếng thái giám vang lên: “Hoàng thượng giá lâm…”

mãi thấy ai .

Sở Kỳ An ở cửa.

Ngân Kiều mắt sưng húp, lạnh lùng: “Hoàng thượng, nếu thì , sợ?

“Nàng yêu đến , dù thành ma cũng hại .”

Lời như đánh đầu Sở Kỳ An, khiến lảo đảo, mặt còn huyết sắc.

Tống Thư vội đỡ : “Hoàng thượng…”

Sở Kỳ An gạt tay Tống Thư .

Hắn bước , đến bên :

“A Tụng.”

Hắn nhỏ.

Trước đây, chỉ cần gọi như , đều vui vẻ đáp: “Dạ!”

, thể đáp .

“A Tụng.” Sở Kỳ An vẫn cố chấp gọi, “Nàng thể ch//ết, nàng khỏe mạnh, vui vẻ như …”

Thái y bên cạnh kiểm tra, nhẹ nhàng với Sở Kỳ An:

“Hoàng thượng, quý phi lẽ ch//ết do vết thương cũ tái phát.

“Lưng nàng ba vết tên, vai trái một chưởng, gần tim.”

Sở Kỳ An sững sờ.

Hắn những vết thương đó từ .

Những vết tên lưng là khi bảo vệ trong cuộc tranh giành ngôi vị.

Vai trái là khi ám sát gian thần, hộ vệ của đánh trúng.

Khi đó Sở Kỳ An hỏi đau , ăn gà lắc đầu: “Không đau, đau, ngài thấy , ăn ngon, sức khỏe !”

Thực đau?

Chỉ là quen thôi.

“Vết thương cũ kéo dài, tích tụ thành bệnh, thần đoán rằng quý phi ch//ết vì suy kiệt tim mạch…”

Sở Kỳ An xuống .

Hắn đưa tay, như chạm mặt :

“Là trẫm…”

Là trẫm hại nàng.

Sở Kỳ An kịp , Ngân Kiều dậy, chắn mặt : “Thi thể , vì long thể an khang, hoàng thượng nên chạm .”

Nàng bảo vệ t.h.i t.h.ể , cho Sở Kỳ An chạm .

Mặt tái nhợt.

Hắn Ngân Kiều căm ghét .

Ngay cả Ngân Kiều cũng , huống chi là…

Hắn khàn giọng hỏi: “A Tụng khi , hận trẫm ?”

Ngân Kiều im lặng: “Tiểu thư .”

Nàng đưa một bức thư, lạnh nhạt: “Đây là thư tiểu thư để cho hoàng thượng, xem .”

Sở Kỳ An đuổi hết .

Hắn một trong lãnh cung, bên cạnh xác , mở bức thư.

“Ngai như sơn thượng tuyết,

Kiểu nhược vân gian nguyệt.

Văn quân hữu lưỡng ý,

Cố lai tương quyết tuyệt.”

Dịch thơ: 

“Trắng như tuyết núi,

Sáng tựa trăng giữa mây.

Nghe lòng hai ý,

Thiếp đành đoạn tình .”

Là bài thơ “Bạch Đầu Ngâm”, bài thơ dài.

trang thư đầu chỉ bốn câu đó.

Sở Kỳ An mở trang thứ hai.

“Xin , phía quên mất .

Ta cứ thẳng nhé.

Sở Kỳ An, thích ngài.

Ta ngài thích , nhưng , cảm ơn ngài vì những năm qua đối với .

Ta thể sống nữa, nên để bức thư , với ngài vài lời.

Phía đông hồ một tảng đá đen, ngủ đó, mỗi khi đó đều thấy an tâm, nên hy vọng ngài chôn cùng tảng đá đó, để mãi mãi ngủ đó.

Trong cung, ngoài ngài, quen ai, chỉ Ngân Kiều luôn bên , chỉ lo lắng cho nàng . Hy vọng ngài cho nàng nhiều bạc, đưa nàng ngoài cung, vì ngài cũng cái cung thật là nơi cho con ở.

Ta cũng lo cho ngài. Sau còn bảo vệ ngài, ngài tự bảo vệ , hoàng đế , đừng gây thù chuốc oán nhiều.

Sau gặp nữa!

Khương Tụng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8