Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kim Lăng Dị Mộng
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 16:32:10 | Lượt xem: 4

07.

Nghiêm Tụng thêm gì khi , y chỉ yêu cầu chăm sóc bản thật .

Nhìn bóng dáng y khuất dần trong màn tuyết dày, lòng tràn đầy những cảm xúc hỗn loạn.

Cuộc gặp gỡ hôm nay thật mong đợi.

Tuy về quá khứ, nhưng tất cả. Ví dụ như những chi tiết, chẳng hạn như những gì xảy khi c.h.ế.t trong kiếp .

Bây giờ chỉ cần nghĩ những việc đó, trái tim liền đau nhói, còn thể kể cho Nghiêm Tụng chuyện ?

“Tạ cô nương ––”

Một giọng cao vút vang lên phía .

Sau khi xoay rõ đó là ai, vô cùng kinh ngạc.

Ta nhớ kiếp giao tiếp nhiều với , hôm nay trùng hợp như ?

“Tham kiến Duệ Vương điện hạ.”

Hắn giơ tay lên tỏ ý miễn lễ.

Ta , khỏi nghĩ đến bốn chữ.

Quang cảnh thê lương.

Y dường như thấu suy nghĩ của , chằm chằm chợt mỉm .

“Không cần như , chúng vốn là cùng một loại .”

…..

Kể cả ngày đông tuyết rơi dày đặc, cửa lớn quán vẫn mở như cũ. Mai Bình xa một chút, chỉ trông ở hành lang.

“Không lời điện hạ ý gì?”

Duệ Vương bên bếp than, ngẩng đầu tuyết rơi ngày càng dày ở ngoài cửa, nữa một câu kinh ngạc.

“Mười hai năm giang sơn đổi chủ, cũng sẽ một trận tuyết rơi dày như .”

Ta cẩn thận Duệ Vương: “Cảnh thành tháng tư năm thứ 24, điện hạ ở ?”

“Túc Châu Đãng Sơn, là nơi chôn cất hài cốt của .”

Ta và đều im lặng một lúc lâu.

Kết quả thế , cần thăm dò thêm nữa.

Nếu thể sống trùng sinh, khác khả năng? 

như lời , giữa thực sự gì khác biệt, chẳng qua đều là những kẻ đáng thương.

Hắn nhấc nồi nước sôi khỏi bếp, trong lời chút buồn bã: “ nếu xét kỹ , Cảnh thành năm thứ 24.”

“Ta cho rằng, kẻ g.i.ế.c vua g.i.ế.c xứng đáng gọi là hoàng đế, chỉ là quen gọi là Cảnh Thành.”

Duệ Vương ngạc nhiên liếc , cúi đầu pha , lâu mới đẩy tách tay .

“Ta và cô nương đều là từng đến sông Vong Xuyên. Bây giờ tương phùng, thẳng thắn với ?”

“Người chính trực những chuyện mờ ám, điện hạ đừng ngại thẳng lý do đến đây.”

“Đời chúng đều mong một điều gì đó, nhưng sức của một quá nhỏ bé, tại đồng hành cùng ?”

Ta cầm tách nhấp một ngụm, ngẫm nghĩ ý nghĩa thâm sâu trong lời của , im lặng một lúc.

Duệ Vương vô cùng bình tĩnh, chỉ ở một bên lặng lẽ thưởng hoa nhấm .

Trong thời gian một tách , đủ để phá vỡ cục diện căng thẳng.

“Tạ cô nương, nếu gì băn khoăn cứ trực tiếp thẳng.”

Ta ngẩng đầu : “Điện hạ ở kiếp nhất định là ngôi vị chí tôn, nhưng chỉ một bình an vô sự, y rơi vòng xoáy của đế quyền một nữa. Chỉ dựa điều , và điện hạ đồng đạo.”

“Nghiêm đại nhân tài trị quốc, nếu giấu tài chẳng đáng tiếc ?” Duệ Vương xoa xoa chiếc cốc trong tay, mỉm : “Bây giờ trùng sinh một , cô nương giành hết những thứ ?”

“Ngay cả Mạnh đại nhân cũng khó thể lưỡng , ngờ điện hạ cố chấp như .”

“Cô nương từng qua khác đường nhưng cùng đích đến ?” Duệ Vương đặt tách đang nghịch trong tay xuống, gõ gõ xuống bàn, “Nghiêm Tụng giúp , giúp Nghiêm Tụng, vẹn cả đôi bên thì ?”

“Nếu điện hạ nhận Nghiêm Tụng thuộc hạ, thì tự bí mật đến tìm , hà cớ gì tìm .” Ta uống một ngụm , “Ắt hẳn điện hạ nhất định ý khác, đừng ngại thật .”

Ta vạch trần chẳng chút lưu tình, nhưng hề tức giận, chỉ châm đầy tách vơi nửa cho .

“Trước đây thường đồn phu phụ Nghiêm thị là một cặp thần tiên quyến lữ, nhưng dù trăm bằng mắt thấy. Nghiêm đại nhân thông minh, phu nhân cũng kém phần nào.”

Ta mỉm , lời của khiến khá dễ chịu.

“Quả đúng là một chuyện quan trọng.” Duệ Vương dừng một chút, “Lương Viên một vị thanh quan, hiệu là Thường Vân Bách. Trước đây ơn với , nhưng mà mất mạng. Thỉnh cầu Tạ cô nương giúp nàng danh đổi phận, bảo vệ nàng chu .”

Ta khỏi nghĩ tới một chuyện kỳ ​​lạ xảy gần đây ở thành Kim Lăng.

Xem ngày đó Đức Vương và Duệ Vương đấu đá lẫn chính là vì phụ nữ . Chẳng qua, dựa phận của Duệ Vương điện hạ, lo chuộc cho một đào kép?

Nghĩ như thì càng hỏi như .

“Vân Bách cô nương cũng lòng Tam hoàng tử, nếu bây giờ càng manh động, sẽ càng truy đuổi dừng. Nếu như Tạ cô nương thể mặt, lẽ sẽ khó giải quyết, để thể rảnh tay, cùng Nghiêm đại nhân lên kế hoạch.”

Ta suy nghĩ trầm tư một lúc, trả lời ngay.

“Điện hạ thể cho phép suy nghĩ vài ngày ?”

Duệ Vương gật đầu, dậy cáo từ: “Đã như , chờ tin tức từ Tạ cô nương.”

Ta cũng dậy tiễn .

Đi vài bước, lúc chuẩn khỏi cửa, Duệ Vương đột nhiên dừng bước, .

“Mặc dù oán báo oán, thù báo thù, nhưng Tam hoàng kiếp vẫn điều gì hại , vẫn xin Tạ cô nương đừng xuống tay .”

“Điện hạ nhân từ, quan tâm đến tình . vạn vật đời , nhân mới quả. Nếu cho một quả đào, sẽ trả ơn bằng một quả mận.”

Ta mỉm , tiễn Duệ Vương ngoài.

“Hy vọng một trái tim hướng thiện.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8