Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kim Lăng Dị Mộng
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-08 16:32:19 | Lượt xem: 4

12.

Từ khi về nhà, tin tức về Đức Vương và Duệ Vương cứ thỉnh thoảng truyền đến.

Nghe , Duệ Vương mỗi ngày đều đích tới vấn an, chút lơ là. Dù trời mưa lớn, hoàng thượng miễn các hoàng tử tới chầu, Duệ Vương vẫn ngại mưa gió, luôn kề cận bên cạnh. Ở chốn dân gian, đó cũng là một chuyện bàn tán.

Lại , Đức Vương đánh ở Lương Viên, còn phá hỏng cả nơi . Chuyện truyền đến tai các quan ngôn luận, triều đình dậy lên một hồi đấu khẩu, hoàng thượng thấy vui, mắng mỏ mấy .

Nghe đồn gần đây Đức Vương như gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây, như thể sắp một cuộc chiến lớn xảy , bệ hạ vẫn lập thái tử, liệu cuộc tranh đoạt ngôi vị sắp sửa khai màn ?

Những chuyện như còn nhiều.

Về việc hoàng tử nào khả năng lên ngôi nhiều hơn, từ tỳ nữ quét dọn cho đến tiểu tư giữ cửa đều tranh cãi ngớt.

Trong phủ như thế, huống chi là phố lớn ngõ nhỏ. Xem sự náo nhiệt trong thành Kim Lăng quả thật thể sánh với chốn thanh tịnh núi.

Ta ngóng bên góc tường, xoay chậu văn trúc mới chỉnh xong.

Ta đang xem chuyện đó thế nào, thì thấy Mai Bình bưng vật gì đó về phía .

Đến gần mới rõ, thì là một hộp bánh hải đường.

“Cô nương, Nghiêm công tử nhờ đưa đến bánh hải đường, mới lò còn nóng hổi.” Mai Bình nháy mắt với , “Về em pha cho cô nương một bình trúc diệp thanh thượng hạng, gì sánh bằng.”

Ta hiểu ý: “Vậy thì về thôi.”

Mai Bình ngoài cửa như thường lệ.

Ta mở nắp hộp đồ ăn, thấy bên trong là một xấp giấy dầu mỏng, mở xem, thì là hai bức thư.

Chữ của Nghiêm Tụng tất nhiên nhận .

“Nguyên Hoa vẫn khỏe chứ? Gần đây triều sự bận rộn, tiện tới thăm, mong tự bảo trọng. Đức Vương áp lực ngừng, truy đuổi ráo riết. Duệ Vương đang chăm bệnh trong cung, khi về cũng nhiễm bệnh, lúc cũng thể phản kháng. Lâu dài như , .”

Còn về bức thư

Ngắn gọn cực độ, chỉ năm chữ: “Lương Viên Thường Vân Bách.”

Người gửi thư, cần .

Duệ Vương đang gặp khó khăn nhưng nhắc đến một lời, chỉ nhớ nhung Thường cô nương, nghĩ đến cũng là tình sâu mà tự .

Ta đến bàn cạnh cửa sổ, cầm bút thư hồi đáp.

“Tất cả đều , đừng lo. Xin hãy tự bảo trọng. Nhắc nhở điện hạ, lòng nhân từ quá mức, cuối cùng sai lầm sẽ lặp .”

Ta nhấc một miếng bánh hải đường, cắn một miếng nhỏ.

Nhìn bức thư ký tên, khẽ thành tiếng:

“Lương Viên Thường Vân Bách.”

Chẳng bao lâu , triều đình đổi phương hướng, quần thần dâng sớ kiến nghị lập Đức Vương thái tử.

Thì từ khi Duệ Vương bệnh nặng thể ngoài, bệ hạ long thể bất an, luôn là Đức Vương ở bên hầu hạ. Danh tiếng nhân hiếu lan truyền khắp nơi, thanh thế lấn át cả Duệ Vương đó, trong một thời gian ngắn, thật là phong quang vô hạn.

hoàng đế và Duệ Vương lượt lâm bệnh nặng, điều khiến khỏi suy nghĩ nhiều, chỉ sợ Đức Vương dùng mưu kế cũ của .

Người ý hại hổ, nhưng hổ lòng hại .

Có vài chuyện, lo vẫn hơn.

Nghĩ đến đây, nghĩ tới một , liền lén lút đến Lương Viên.

Không ngờ Thường Vân Bách kiên quyết, đến thăm liền lấy cớ bệnh .

Ta tờ giấy mà tỳ nữ ở Lương Viên trả , nhưng cầm lấy.

Tình cờ liếc lên lầu, chỉ thấy một góc dây áo màu đỏ bay qua.

Ta mỉm , trong lòng tính toán.

Khi Mai Bình , đang sách trường kỷ.

“Cô nương, từ Lương Viên cầu kiến.”

“Người đến là ai?”

“Đội mũ rèm che nên thấy rõ, nhưng dáng dấp thì khá giống Thường cô nương.”

Ta dừng lật trang, đóng sách đặt chỗ cũ, dậy xuống giường.

“Mời .”

“Dạ.”

Mai Bình dẫn khách , tự giác ngoài cửa.

Ta rót một chén , đẩy đến chỗ khách .

“Thường cô nương, mời .”

Người đến vén lớp lụa trắng, chính là Thường Vân Bách.

“Xem Tạ cô nương gặp , là nhất định gặp.”

Ta phẩy tay: “Cũng đến mức đó, chỉ là vài lời với cô nương thôi.”

“Đã ,” Thường Vân Bách lấy từ trong n.g.ự.c một phong thư đặt lên bàn, “Không bằng Tạ cô nương cho về cái ?”

Ta chỉ phong thư, : “Cô nương hôm nay đến, chắc là nhận thư do ai . Điện hạ nhờ gửi gắm, hẳn là cô nương đối với ngài quan trọng. Hà tất lãng phí tấm lòng cùng với tâm ý của ngài ?”

Thường Vân Bách lắc đầu thở dài: “Hiện tại vẫn .”

“Ta tuy cô nương và điện hạ quan hệ gì, nhưng cô nương ở Lương Viên chịu rời , chẳng gì đó cho điện hạ ?”

Thường Vân Bách ngạc nhiên ngẩng đầu, : “Lương Viên tuy là chốn phong nguyệt, nhưng các bậc quan lớn quyền quý qua ít, ngóng tin tức ở đây là thích hợp nhất.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8