Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kim Lăng Dị Mộng
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-08 16:32:22 | Lượt xem: 4

“Điện hạ từ luôn hiếu khách, luôn quan tâm đến tình em, nhưng tiếc là Đức Vương nghĩ như . Lặp thủ đoạn cũ, lòng lang sói quá rõ ràng.”

Nghiêm Tụng vỗ nhẹ tay : “Rất ít thấy tư ấn của điện hạ, nhưng đó mất ?”

Duệ Vương lắc đầu: “Ta luôn bảo quản cẩn thận.”

“Năm năm , khi đến Hoài Châu để giúp đỡ dân chống hạn, chiếc tư ấn vô tình va chạm, vỡ một góc ở phía tây bắc. Vì dùng thuận tay nhiều năm, nên cũng sửa .”

Duệ Vương lật mặt tư ấn lên, thực sự một vết nứt nhỏ ở góc đó.

“Mật thám đưa tin, con dấu các bức thư gửi đến Tây Nhung vẫn còn nguyên vẹn.”

Nghiêm Tụng : “Hành động của Đức Vương tỉ mỉ, khi đó điện hạ chỉ cần tìm một vài nhân chứng, cùng một vật chứng đủ để chứng minh ngài vô tội.”

Duệ Vương thở dài: “Huynh thật sự quá vội vàng.”

Nhìn thấy sắc mặt Duệ Vương , rót thêm nước cho , “Mặc dù vấn đề ảnh hưởng nhiều đến điện hạ, nhưng vẫn nên sớm lập kế hoạch, tránh trong tương lai những việc bẩn thỉu hơn nữa.”

“Lúc đó cô nương đúng, “Chỉ mong thể lòng hướng thiện”, nhưng cuối cùng thì chỉ là nguyện vọng của riêng .”

Duệ Vương , tiếp tục: “Đức Vương đang nóng lòng thế , thời gian còn của chúng thật sự nhiều, đúng là sớm lập kế hoạch.”

Ta hiểu rõ hàm ý của .

Bởi vì thế gian , thời gian của với cũng còn bao nhiêu.

Ta nhẹ: “Điện hạ đúng, ngày mai sẽ truyền tin cung, Vân Bách cô nương sẽ nên như thế nào.”

“Vương hành động tàn nhẫn, hai vị nhất định cẩn thận.”

14.

Ngày Tết Thượng Ngọ nhiều ngoài, thậm chí cho thuyền cập bến cũng xếp hàng chờ một lúc lâu.

Khi chúng đến bờ, hoàng hôn phía chân trời .

Ở giữa hồ vẫn còn nhiều con thuyền, đèn treo đôi, ba chiếc.

Phong cảnh bên bờ thú vị, đang định rủ Nghiêm Tụng cùng dạo. Không ngờ lúc thấy mấy tên thanh niên cường tráng, những ngày một như , vẻ đúng lắm. Cứ khiến khác đầu vài .

Ta đột nhiên nghĩ đến những lời mà Duệ Vương lúc rời .

Ta bảo Nghiêm Tụng: “Nơi e là điều khác thường, chúng nên rời khỏi chỗ ngay.”

Y giả vờ vô tình liếc xung quanh, gật đầu hiểu ý.

Ta gọi Mai Bình đến, nhỏ giọng dặn dò: “Tìm cách nào đổi xe ngựa và phu xe, âm thầm thôi, đừng kinh động khác.”

Không lâu , Mai Bình gật đầu, xe ngựa cách đó xa đổi diện mạo.

Đột nhiên, từ bên bờ tiếng la hét kinh hãi: “Nhìn mau, đó là thuyền của nhà ai, chìm xuống nước ?”

Ta về phía tiếng đang hét, quả thật thấy ở giữa hồ một con thuyền lấp ló ánh lửa. Nhìn kỹ hơn, thuyền treo một chiếc đèn lồng, đó chữ “Tạ”.

Nghiêm Tụng từ lúc nào xuất hiện lưng, ôm lấy và khẽ : “Là sai , trong thuyền ai.”

Ta gật đầu, cùng y về phía xe ngựa.

Qua rèm xe, thể thấy rõ thứ bên bờ. Những nam nhân cao to thấy thuyền bốc cháy, sắc mặt lập tức phần biến đổi, tụ với , vội vã kiểm tra con thuyền đang cháy.

Ta buông rèm, dặn phu xe: “Nhanh chóng về thành.”

Chuyến và Nghiêm Tụng đều mang theo hộ vệ, cách chẳng qua là để câu giờ.

“Nhìn dáng vẻ của bọn họ, quả thực là nhắm chúng .” Ta đặt tay lên đầu gối, nhẹ nhàng gõ, “Chỉ là vì ai?”

“Vì ai mà đến, lúc cũng còn quan trọng, chỉ sợ kẻ nổi sát tâm.” Nghiêm Tụng , “Không để nàng và sống sót trở về.”

“Mười phần là của Đức Vương.” Ta lạnh, “Vốn dĩ là bản chất xa của con , liên quan gì đến tuổi tác. Dù mười hai năm , cũng vẫn .”

Nghiêm Tụng ôn hòa an ủi: “Đừng vì những kẻ như mà nổi giận, cẩn thận hại đến thể.”

Ta gật đầu.

Nghiêm Tụng thật lâu, bỗng : “Nguyên Hoa, thuyền, nàng lời với ?”

Nhớ câu Duệ Vương đến cắt ngang, khỏi nắm chặt tay.

Nghiêm Tụng thở dài, tiến đến mở tay : “Nếu , thì cần .”

“Cũng gì.” Ta nắm ngược tay y, , “Chỉ là hỏi, nếu là yêu sách như , một ngày cửa hàng sách thích ở phố đóng cửa thì ?”

Y cũng , nhẹ nhõm hơn nhiều, “Vậy thì nữa.”

“Chàng thể đổi sang một cửa hàng khác.”

Nghiêm Tụng , thần sắc nghiêm túc lạ thường: “Dù thế nào cũng bằng cửa hàng ban đầu.”

Ta : “Hà tất cố chấp với vật cũ, con chung quy là về phía .”

Nghiêm Tụng nhẹ: “Có lẽ là quá hoài niệm .”

Lời đến đây, cũng đủ .

Ta lặng lẽ thở dài trong lòng.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8