Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Liên Liên
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:12:25 | Lượt xem: 4

Vị trí tướng quân phu nhân , vốn dĩ là của nàng, trả cho nàng, thể sinh con cho ?

 

, khẽ một tiếng: “Không gì để giải thích cả, đang lừa , nhận ?”

 

Biểu cảm của An Nguyên Kỳ lo sợ đến , đưa tay bóp cổ : “Nàng gì! Nói nữa!”

 

“An Nguyên Kỳ, thật phiền phức, mỗi ngày đối phó với , mệt mỏi đến thế nào ? Sinh con ư? Ta chán ghét đến tận cổ , thể sinh con cho …”

 

Tay càng lúc càng mạnh, dần khó thở, giọng khàn khàn khó khăn: “Chàng tưởng sẽ yêu như Trưởng công chúa ? Chàng địa vị cao trọng, đáng tiếc, trong mắt , đáng một xu…”

 

Đau , đau là đúng .

 

Ta còn nhớ câu viển vông của Trưởng công chúa – con gái hoàng gia thì , An Trình cần, phận của đáng một xu.

 

Thật đúng là vận mệnh xoay vần, ông trời tha cho ai .

 

An Nguyên Kỳ, câu khiến phát điên nhưng từng nghĩ, con gái cũng từng đau đớn như .

 

Đi tìm nàng , trả hết nợ với tiểu thư, hy vọng duy nhất bây giờ, chính là đẩy đến mặt Trưởng công chúa.

 

“An Nguyên Kỳ, là một kẻ hèn nhát, căn bản dám đối mặt với trái tim , khinh thường …”

 

Trước khi mất ý thức, thấy ánh mắt tuyệt vọng của , trong đầu hiện lên khuôn mặt bình tĩnh của Trưởng công chúa, nụ của nàng hiền hòa đến

 

Hòa Tĩnh Trưởng công chúa, mong như ý nguyện.

 

 

Ta suýt An Nguyên Kỳ bóp c h ế t, khi tỉnh thì thấy tiểu thư nhà Lý Tú Nghiên.

 

Nàng bưng bát sứ trắng, tay cầm thìa, cụp mắt, nghiêm túc khuấy.

 

Tiếng va chạm của đồ sứ, thanh thuý chạm đến màng nhĩ.

 

Thấy tỉnh, nàng mỉm dịu dàng, cẩn thận đưa thìa đến bên miệng : “Uống nước .”

 

Nàng bình tĩnh, cũng bình tĩnh, cúi đầu ngậm nước trong miệng, từ từ nuốt xuống.

 

Cổ họng đau, hẳn là nữa.

 

Tiểu thư Tú Nghiên một tiếng: “Uống hết ư? Không sợ hạ độc ?”

 

Ta lắc đầu .

 

Nàng thở dài, đưa tay vuốt đầu : “Liên Liên , ngươi cũng mẫu như thế nào, cố chấp như , khiến còn cách nào khác.”

 

“Bà cho ngươi sống, thể gì đây, từ đến nay từng trái ý bà .”

 

Liên Liên, ngươi cùng lớn lên, nỡ lòng hại ngươi chứ?”

 

“Chuyện đến nước , ngươi , đến khách điếm Trường Phúc tìm Lâm Tư Nhuận, đang đợi ngươi ở đó, thành cho hai .”

 

 

Đây là ngày thứ năm và Lâm Tư Nhuận rời khỏi kinh thành.

 

Ta từ đến nay khỏi cửa nên đây là nơi nào.

 

Hắn sắp đến Lương Châu, mấy tin, là một kẻ lừa đảo.

 

Khi thể chuyện, : “Đại ân lời nào cảm tạ hết, xin cho một ít tiền, đường lớn ở phía nam, mỗi một ngả.”

 

Hắn kinh ngạc: “Á? Không ngươi theo về Lang Nha ?”

 

“Ngươi nghĩ nhiều quá , mau đưa tiền đây.”

 

“Tiểu Liên Liên, ngươi suy nghĩ cho kỹ, cũng kém gì An Trình, nhà ở Lang Nha là thế gia vọng tộc, cũng là công tử thế gia…”

 

“Công tử thế gia, đưa ít tiền.”

 

Hắn bàn tay đưa , hạ quyết tâm lớn lắm, thở dài : “Được , cưới ngươi chính thê chứ, theo về Lang Nha.”

 

Ta thấy bình thường, một tiếng: “Ta ngay cả An Trình cũng thèm, lẽ nào thèm ngươi?”

 

“Giang Liên Liên, ngươi điên .”

 

Hắn thể tin : “Ngươi phận của ? Ngươi chỉ là một nha , là công tử thế gia, danh môn vọng tộc…”

 

“Danh môn vọng tộc, đưa ít tiền.”

 

“….”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8