Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chủ Mẫu Khó Cầu
22

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:47:24 | Lượt xem: 5

Ngô Hồng Tụ lưu luyến nắm lấy tay áo , gật đầu. Ta sửa mái tóc ướt dính mặt nàng, theo lời Thuận ma ma, dặn dò nha để nàng gặp gió, tã lót thường xuyên, khi chăm sóc nhất định rửa tay sạch.

Ta thật sự mừng cho nàng.

Mẫu con sẽ hy vọng, cho dù thể trông cậy chồng, con cái vẫn là chỗ dựa cả đời.

Sau cần mong chờ Triệu Vân Ngạn đến, cũng sẽ một đứa trẻ nhỏ nguyện ý tiếng đàn tỳ bà của mẫu nó. Triệu Vân Ngạn đặt tên cho nó, gọi là Triệu Văn Dịch.

“Văn Dịch, Văn Dịch…”

 Ngô Hồng Tụ khẽ cái tên hai , ngước , “Tỷ tỷ thấy tên ?”

Ta mỉm , “Hay lắm. Làm văn chương dễ dàng, ắt hẳn đỗ đạt Trạng Nguyên.”

Ngô Hồng Tụ cũng bật . Ta bế đứa bé đến. Da dẻ con hồng hào, trắng trẻo, thơm tho. Nàng ngắm mãi thôi.

“Tiểu hài tử mềm mại quá, tỷ tỷ!”

“Phải đấy.”

“Tỷ tỷ, bàn tay, bàn chân nhỏ xíu của con xem.”

“Ta xem .”

Nhũ mẫu bế con cho bú, nàng còn luyến tiếc theo bóng dáng con khuất dần.

“Bây giờ xem đủ, về còn phiền phức nữa. Biết chữ, sách, cưới thê tử, sinh con, mà chán ghét.”

 Ta trêu nàng: “Thuở mẫu   sinh cũng , ngắm mãi thôi, nghịch ngợm, chọc mẫu hết nước mắt.”

Đang chuyện, Linh Chi từ chỗ lão phu nhân họ Triệu đến: “Đại nương tử, lão phu nhân lời với .”

Lão phu nhân nắm lấy tay , hỏi han về tình hình thai nghén của , thở dài “Đứa bé ở bên con, mới yên tâm. Đừng thường xuyên mang đến cho tiểu họ Ngô xem.”

“Nó là cháu nội của , nuôi dưỡng ở phòng chính thất, mới nhiễm thói .”

Ta ý của lão phu nhân họ Triệu là thể chối cãi. Ý của bà cũng là ý của Triệu Vân Ngạn, thường xuyên mang đứa bé đến Thính Tuyết Các.

“Mẫu con đối xử với tiểu họ Ngô là tiếng rộng lượng, đối xử với thất. con là tiểu thư đích xuất nhà họ Lý, cần những chuyện giữ thể diện . Mẫu thá  tin con, Vân Ngạn cũng tin con, cả nhà ai khen con tính tình ?”

“Mẫu cũng nghĩ kỹ . Con sắp sinh , cũng thể để con kẻ . Trước khi con ở cữ xong, Văn Dịch sẽ ở Thọ Khang Đường của , chắc nàng cũng dám gì. Đợi tôn tử đích tôn của chúng sinh , sẽ bế đến phòng con, hai tỷ , tự nhiên thiết từ nhỏ.”

Lão thái thái họ Triệu suy nghĩ một chút, nhớ đến chuyện quan trọng nhất: “Văn Dịch tuy là con trưởng nhưng là con thứ, con cũng đừng lo lắng, tước vị Hầu phủ tương lai nhất định là của đích tôn . Mẫu và Vân Ngạn sẽ hồ đồ.”

“Đợi đích tôn sinh , chìa khóa quản gia chỗ Từ tiểu nương, mẫu cũng sẽ giúp con lấy . Mẫu nửa năm nay con xem sổ sách, trong lòng chủ ý.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8