Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Ước Với Ba Nhà
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:27:07 | Lượt xem: 4

Tất nhiên là trong lòng sẽ hướng về Tấn Ninh Diễn, dù thì hiểu .

 

tóm đây là sai lầm của Mạc gia, bộ dáng hai phong trần mệt mỏi, rõ ràng tới Thịnh Kinh chạy tới Mạc gia luôn. Nếu lúc còn mở miệng từ hôn, chỉ sợ là từ thông gia sẽ biến thành kẻ thù mất.

 

Ta đành mỉm trấn an bọn họ : “Không bằng để suy nghĩ thử một chút?”

 

“Đương nhiên mỗi đều là nhân trung long phượng, chỉ là thực sự hiểu rõ lắm về hai vị đây, liệu thể cho chút thời gian suy nghĩ ?”

 

Ánh mắt Tấn Ninh Diễn lành lạnh xẹt qua , giống như đang , còn suy nghĩ?

 

cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

 

Hắn nỡ để khó xử.

 

Hai còn cũng đồng ý.

 

Trước khi hai bọn họ rời , phụ còn mở miệng : “Chi bằng hai quý phủ của chúng , các ngươi xa mệt nhọc…”

 

Phụ , đang cái gì ?

 

Thấy ánh mắt hung hăng quét tới, phụ dừng một chút: “À, nếu xa mệt nhọc thì thôi, giữ các ngươi nữa…”

 

Sở Mặc như , lên xe ngựa.

 

Tô Minh Thanh xe ngựa mà chỉ một con ngựa trắng.

 

Từ đến nay chu , lập tức tiến lên hỏi y: “Có cần gọi xe ngựa ?”

 

Tô Minh Thanh xoay lên ngựa, ngược sáng với : “Mặc dù Bích Hành sơn trang của thể so với Sở gia, nhưng cũng đến mức mua nổi mấy chiếc xe ngựa.”

 

“Chẳng qua là đường nhận một lá thư vô lương tâm, từ hôn nên mới vội vã cưỡi ngựa đến.”

 

Thấy vẫn phát giác, y thở dài một : “Đã ba ngày chợp mắt chút nào.”

 

Ta hoảng sợ thôi: “Vậy Tô công tử mau về nhà nghỉ ngơi !”

 

Đừng c.h.ế.t cửa nhà , may mắn tí gì cả.

 

Tô Minh Thanh nghiến răng nghiến lợi, bỗng nhiên sáng lạn: “Mạc Hòa Yên, nàng chẳng khác gì lúc còn nhỏ cả.”

 

“Vẫn là miệng lưỡi sắc bén, chịu buông tha cho !”

 

Quả nhiên, cái gì mà trích tiên, cái gì mà xuất trần chứ, chẳng quan hệ quái gì với cái tên Tô Minh Thanh cả. Hắn mở miệng một cái, hóa vẫn là con búp bê sứ khi còn bé kẹt cây dám xuống năm xưa mà thôi.

 

“Gia!”

 

Không đợi đáp lời, giơ roi cưỡi ngựa lập tức rời .

 

Vó ngựa mang theo bụi bặm tung bay.

 

Yên bạc chiếu lên bạch mã, lấp lánh như băng.

 

Hiện giờ là thiếu niên khí phách hăng hái .

 

9.

 

Sau khi đuổi ba , và phụ liếc , hẹn mà cùng thở dài một .

 

Cả ba , một nào dễ đối phó cả.

 

Chọn ai cũng đều đánh thể diện của hai .

 

Chi bằng cứ hủy hôn hết cho .

 

Chậm hai năm nghị , coi như là bồi tội cho ba nhà.

 

Quyết định xong xuôi, trong lòng thả lỏng hơn một chút.

 

Buổi tối ăn nhiều hơn bình thường một bát.

 

Kết quả phụ đột nhiên rống lên: “Đều là do vi phụ , khiến con rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nếu mẫu của con còn sống… Thanh nương , chăm sóc nữ nhi của chúng …”

 

Mí mắt cũng thèm nâng lên: “Phụ tự .”

 

Thấy phụ càng thêm thương tâm, đặt bát xuống bàn một cái thật mạnh, ông lập tức dừng : “Hức… hức.”

 

Dọa đến nỗi nấc cụt luôn .

 

Phụ , đến mức đó chứ.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8