Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Minh Nguyệt
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-09 01:22:10 | Lượt xem: 4

20

 

Hai mama lực lưỡng lập tức túm chặt cánh tay của Kỷ Thanh Dao, ép nàng ghế dài, một cầm trong tay cây gậy gỗ. Hai khác thì giữ c.h.ặ.t c.h.â.n nàng. Kỷ Thanh Dao chỉ còn đôi tất mỏng chân. Nàng sợ đến mức mặt tái nhợt:

 

“Công chúa phạt roi ? Hay hủy hoại dung nhan của ? Ta là đích nữ của Bình Nam Hầu phủ, cũng là quận chúa tiên hoàng sắc phong! Nếu vì một chiếc váy mà đánh , thì đó là đánh thể diện hoàng gia!”

 

Công chúa lập uy, ai dám can ngăn. Một quý nữ nhút nhát thậm chí còn lấy tay che mắt, sợ chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn tiếp theo.

 

Ta ngay ngắn ghế, nhấc tách lên và thổi nhẹ. 

 

“Động thủ .”

 

Không ai đó hít một lạnh, tiếp. Kỷ Thanh Dao nấc lên một tiếng, đôi mắt xinh ngấn lệ. hai bà v.ú như dự đoán, dùng gậy gỗ đánh đập thô bạo Kỷ Thanh Dao. Ngược

 

Hai cây gậy gỗ nhẹ nhàng gãi lòng bàn chân của Kỷ Thanh Dao.

 

21

 

Tiếp theo đó, nhất thục nữ của Thịnh Kinh, Kỷ Thanh Dao, đổi hình tượng, bật lên tiếng chói tai tại phủ công chúa. Ban đầu nàng còn cố gắng kiểm soát biểu cảm của . khi tần suất gậy gãi tăng lên, khuôn mặt của Kỷ Thanh Dao dần dần biến dạng, méo mó. Nàng    thể nhịn nữa, cả ngả ngả . Hình ảnh một Kỷ Thanh Dao luôn cư xử đoan trang giờ đây nước mắt, tóc tai rối bời. Nàng vang như chuông, trông oai phong.

 

Không lâu , cho dừng tay. Khuôn mặt Kỷ Thanh Dao ngay lập tức thả lỏng. Nàng lau nước mắt ở khóe mắt, phẫn nộ . Điều còn khó chịu hơn là đánh.

 

Kỷ Thanh Dao mang giày và tất , cúi đầu chạy ngoài. Nàng suýt đ.â.m cửa nơi Thôi Thụ . Đôi mắt ngấn lệ của Kỷ Thanh Dao Thôi Thụ đầy uất ức, như ngàn lời . Ta thoải mái Thôi Thụ. Không ngờ Thôi Thụ nghiêng , tránh né tay nàng, cũng gì. – Ta chút thất vọng. Sao càng ngày càng trở nên khó hiểu ?

 

22

 

Ta thẳng đến ôn tuyền. Ôn tuyền trong nhà do những thợ khéo léo dẫn nước suối , đây thích tiêu khiển ở đây. Ta thoải mái bên bờ hồ, mơ màng buồn ngủ. Phục Linh ngoài cửa hô to: 

 

“Tướng quân, xin dừng bước. Công chúa lệnh, phủ công chúa chỉ ngài và chó . Hơn nữa, thiệp mời gửi cho ngài…”

 

Thôi Thụ từ tốn

 

“Công tử nhà họ Hàn việc bận, lo lắng đến , nhờ mặt, thiệp mời đây.”

 

Phục Linh còn gì để . – May mà chuẩn sẵn. Ta lạnh lùng

 

“Phục Linh, lấy một bát thuốc trong bếp nhỏ mang đến đây. Tướng quân và giao ước, nếu ngài xông phủ công chúa một , sẽ tặng ngài một bát ‘bổ thang’. Một lời , ngựa khó theo, tướng quân chắc chắn sẽ giữ lời chứ?”

 

Ta nghĩ, Thôi Thụ chắc chắn sẽ rời . ngoài cửa ý định rút lui. 

 

giao ước . Phục Linh cô nương, phiền cô mang thuốc .”

 

Lần , đến lượt ngạc nhiên. Khi tiếng bước chân của Phục Linh trở , nàng lo lắng khuyên nhủ: “Đại nhân, ngài…”

 

Một lát , Thôi Thụ hỏi: 

 

“Ta uống xong. Bây giờ, thể ?”

 

23

 

Không đợi lên tiếng, Thôi Thụ đẩy cửa bước , mang theo lạnh từ bên ngoài. Hắn đường hoàng qua bình phong, mời mà tới, mặt . Ta vội vàng thẳng dậy, quấn chặt áo choàng ngoài.

 

“Việc gì mà gấp gáp ? Chẳng lẽ thể đợi ngoài ?”

 

Hắn thấy lạnh đến co ro, tiến gần. Đồng thời, ánh mắt dừng ở chiếc đai lưng lệch lạc eo Thôi Thụ. Hôm nay đeo chiếc đai lưng rõ ràng là của , cái mà thêu mãi cũng xong. Phần thêu xong đó, ai thêu bù , hơn cả thêu.

 

Ta cau mày. Ai thêu mà còn hơn ?

 

Thôi Thụ mặt đổi sắc, bịa lý do đến gặp :

 

“Thần để quên đồ ở đây, đến để lấy .”

 

Ta mới nhớ , đó là chiếc đai lưng vô tình mang . Ta gọi Phục Linh lấy, biểu cảm gì mà ném , xòe tay :

 

“Vì ngươi và ly hôn, rõ ràng nên vạch rõ ranh giới. Chiếc đai ngươi đang đeo cũng là do khó nhọc thêu, trả .”

 

Thôi Thụ ngẩng đầu , bình tĩnh: 

 

“Ai là do công chúa thêu? Nửa còn là do thần tự thêu xong, nên tính.”

 

Ta sững sờ. Người mấy ngày gặp, trở nên kỳ quặc thế , mặt dày hơn .

 

“Vậy ngươi thể cút , gặp ngươi.”

 

Thôi Thụ quỳ xuống đất, nhúc nhích. 

 

thần chuyện .”

 

“Ngươi cút ? Nam nữ ở chung một phòng, giống cái gì?”

 

Ta tức giận đá . Không ngờ nhúc nhích, lưng thẳng , như đang mặc kệ phát tiết. Ta đá mệt , tức giận dẫm chân lên mặt Thôi Thụ. Thôi Thụ tránh. Hắn nghiêng , bàn tay lớn nắm lấy chân . Lòng bàn tay vì tập luyện võ nghệ mà những vết chai dày, cọ da thịt mềm mại của , cảm giác ngứa tê.

 

Ta thể rút chân , chỉ thể để Thôi Thụ nắm lấy. Hắn dẫm lên nửa mặt, cố gắng đầu , ánh mắt nghiêm túc: 

 

“Hôm đó nàng mắng , về suy nghĩ lâu, luôn nghĩ thể buông tay như . Hết giận , A Nguyệt? Hôm nay đến để giải thích…”

 

Tiếng kêu kinh ngạc của Phục Linh phá vỡ bầu khí kỳ lạ trong phòng.

 

“Ngự sử đại nhân, ngài say ! Công chúa đang nghỉ, ngài thể !”

 

24

 

Ta đỡ trán. Lại là ai nữa? Ta hồi phục trí nhớ, ấn tượng gì! May mắn , vẻ quy tắc hơn Thôi Thụ nhiều. Mặc dù xông , nhưng mặt đỏ bừng, ấp úng ngoài bình phong.

 

“Công chúa… Minh Nguyệt. Ta thể gọi nàng như ?”

 

Hắn còn . Lúc , phía bình phong, đàn ông cao lớn trong bộ áo choàng đen đang quỳ chân , ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm. Ta đột nhiên lo lắng. Thôi Thú sẽ phát hiện chứ? Nếu truyền ngoài, cả trăm cái miệng cũng giải thích .

 

Ta dùng ánh mắt đe dọa Thôi Thụ, cho lên tiếng. Ngự sử đại nhân càng càng kích động: 

 

“Ta thế đột ngột! thầm mến công chúa lâu, lẽ sẽ còn cơ hội nữa.”

 

Ta ngẩn , hóa là tỏ tình. 

 

“Nhà ở ngoại ô Kinh thành nhiều hoa mẫu đơn, quốc sắc thiên hương, hợp với nàng. Công chúa từng hứa hẹn với , đợi đến mùa hoa nở năm , sẽ để dẫn nàng…”

 

Ta ? Sao nhớ chút nào.

 

Lời mời lãng mạn, nhưng trong tai dần trở nên mơ hồ. Bởi vì, Thôi Thụ quỳ đất, cúi mắt, trông như ngoan ngoãn lời, nhưng lộ ánh mắt ghen tuông. Hắn lén liếc ngoài bình phong, dùng ngón tay tiếng động lên chân : “A Nguyệt, từ chối .”

 

Không Thôi Thụ cố ý . Ngón tay thô ráp của cọ da , cảm giác lạ lẫm dần dần lan tỏa khắp . Nét chữ uyển chuyển, từng nét từng nét kết nối chặt chẽ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8