Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đánh Mất Anh
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-09 02:02:15 | Lượt xem: 5

giờ đây cô đang chật vật ôm một đống nguyên liệu nấu ăn trong lòng, khi đến lầu, một túi khoai tây rơi xuống đất lăn khắp nơi. Không ngờ cô tiểu thư cưng chiều mười ngón tay từng dính nước , chật vật ôm sườn heo và đồ ăn trong lòng, xổm xuống nhặt từng củ khoai tây đất.

 

Còn nhặt xong khoai tây, vài quả cà chua trong túi của cô lăn .

 

vẫn bình tĩnh, từ tốn và kiên nhẫn nhặt khoai tây và cà chua rơi đầy đất để cho túi, khi sắp xếp túi đồ ăn thì cô khó nhọc ôm hết đống đồ để bước tòa nhà.

 

nghĩ, Cố Vị Xuyên sẽ , vì chăm sóc .

 

Đợi đến khi bóng dáng Thẩm Cốc Hàm khuất hẳn, mới lưng, rời khỏi ngã tư đường đó.

 

Như thể từng đến đây.

 

8.

 

Lần cuối gặp Cố Vị Xuyên là khi bà ngoại nhập viện.

 

Lúc đó Cố Vị Xuyên sắp nghiệp và trở về nước, cũng lâu nhận email từ , bất cứ tin tức nào về cả.

 

khi bà ngoại ngã từ cầu thang xuống dẫn đến xuất huyết não, vẫn bay về ngay trong đêm.

 

Nhà họ Cố giúp bà cháu chúng sắp xếp bệnh viện, cuối cùng khi canh ngoài cửa phòng chăm sóc đặc biệt thì đúng lúc thấy Cố Vị Xuyên đến nơi, dáng vẻ đầy mỏi mệt.

 

Anh vượt ngàn dặm xa xôi để mặt , dáng dấp của vẫn tuấn như trong ký ức, chỉ là trưởng thành và cao lớn hơn.

 

Cố Vị Xuyên hành lang bệnh viện, đột ngột xuất hiện mặt như thế, đó với vẻ mặt ôn hòa, dùng giọng điệu chắc chắn khiến an tâm để với : “A Thù, sẽ , đừng sợ.”

 

Cố Vị Xuyên.

 

Sau đó với , nhưng thật cũng đang đang , : “ sợ.”

 

Trong ánh mắt về phía trong khoảnh khắc đó, mang theo một chút đành lòng.

 

Anh ở trong nước cùng một tuần.

 

Cho đến khi tình trạng của bà ngoại định , bác sĩ ca phẫu thuật thành công, mới thả lỏng.

 

Trong suốt thời gian đó Cố Vị Xuyên vẫn luôn ở bên cạnh , mỉm , với : “Cậu thấy , , sẽ .”

 

về phía Cố Vị Xuyên.

 

Thật hiểu tại như , những năm qua luôn đẩy xa hết tới khác, nhưng những lúc cô độc và bất lực nhất, đều xuất hiện ở mặt .

 

Lần nào cũng thế.

 

Đêm khi Cố Vị Xuyên trở về Mỹ, chúng ban công uống bia.

 

Có lẽ là cô đơn, lẽ là yếu đuối, hoặc cũng lẽ là vì cảm xúc nhất thời mất kiểm soát, lẽ vì cho quá nhiều cảm động và niềm tin.

 

Sự cảm động đó gần như khiến bắt đầu một mối quan hệ, sẽ tìm kết thúc hậu thì ?

 

Biết Cố Vị Xuyên khác với những gì lo lắng thì ?

 

Hay với nhiều kỷ niệm như , dù ngày còn thích nữa, thì cũng thấy đáng giá thì ?

 

mở miệng hỏi còn nhớ lời hứa khi chúng nghiệp , hỏi bây giờ còn kiên định như nữa .

 

kịp thì mở lời .

 

Cố Vị Xuyên : “A Thù, bà ngoại , cũng chuẩn tạm biệt .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8