Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nàng Ấy Là Văn Thanh
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:02:11 | Lượt xem: 4

Chương 8

Sáng hôm , ông nội dẫn Tống Tấn ngoài, chỉ chiếc áo choàng đen, lót da chuột xám, ngắn một đoạn, chân đôi giày cũ.

Trời đổ tuyết lớn, mang đầu bếp khỏi nhà.

Nhà chỉ một chiếc xe ngựa, cha mỗi ngày chầu cần dùng, hôm nay đặc biệt dặn tiểu đồng của cha, chở cha xong liền về nhà.

Năm nay tuyết nhiều, hầu như ngày nào cũng , sợ rằng phương bắc sẽ thiên tai, trong nhà cần tích trữ lương thực nhiều hơn, để đến khi giá tăng đói bụng.

Nhà một hầm chứa, cuối thu cất giấu ít củ cải, cải trắng, bí đỏ.

Đầu bếp nhà thịt xông khói, xúc xích, còn nhiều dưa muối.

Ông nội cho một tờ ngân phiếu năm trăm lượng, chúng đến tiệm gạo dầu, mua thêm ít gà vịt cá thịt và các loại thực phẩm khô.

Lại đến tiệm giày.

Về đến nhà gần trưa, đầu bếp ngõ lấy vài gánh củi, như dù giá gạo tăng, trong nhà cũng thể trụ ít ngày.

Ta trải lụa xanh mới mua giường, chăn là những mảnh da chồn mà bà nội khi còn sống cho của hồi môn.

Ta giỏi thêu thùa, nhưng may áo, giày, vá vớ thì .

Làm một chiếc áo khoác khó, nhưng ghép những mảnh da chồn dễ, từ trưa đến chiều tối vẫn hình dáng gì.

Buổi tối, ông nội và Tống Tấn về nhà, họ uống rượu bên ngoài, ông nội chỉ uống một bát cháo nghỉ.

Trên mặt Tống Tấn tuy biểu hiện, nhưng thấy mắt ánh lên niềm vui, chắc chắn là chuyện .

Ta hỏi hôm nay cùng ông nội ngoài gì.

Huynh khẽ lắc đầu, mỉm .

“Là chuyện , nhưng tạm thời thể với . Đợi sẽ .”

Không do lạnh do uống rượu, má ửng đỏ, giọng mang niềm vui.

“Đã là chuyện , cũng . chuyện với chuynh, hôm qua tìm gặp , bảo từ nay ăn gì dùng gì, tự bỏ tiền mua.”

“Huynh công việc của cha , tuy vất vả, nhưng cũng kiếm bao nhiêu. Với bổng lộc đó, nuôi gia đình khó, nếu tiết kiệm, nhà sẽ đói chết.” Ta nhỏ với , lén sắc mặt bên cạnh.

, đúng, tiêu xài như bà , sớm muộn gì cũng đói chết, hiểu ý , quản gia thì cứ theo ý .”

Huynh gật đầu, chân thành.

mắt ấychứa đầy nỗi buồn.

“Tống Tấn, ghét vì bà mang nhà , lý do với .”

“Huynh nhà , cùng một nhà, một nhà, đừng nghĩ ngợi nhiều, chỉ cần chăm chỉ học hành, chuyện khác lo.”

“Ta nhất định để và Mãn Mãn đói rét, khi quan lớn, hãy chỗ dựa cho .”

Huynh , mắt chứa nỗi buồn khó hiểu, lâu . Ta nghiêng đầu , huyynh đang nghĩ gì.

“Tống Tấn, thật đấy, đừng nghĩ nhiều, chuyện , giờ chỉ cần học hành chăm chỉ.”

Ta sợ tin, vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

Huynh bỗng , gật đầu.

“Xem giỏi giang .”

Huynh giơ tay vuốt tóc .

Huynh , hoa xuân trăng thu cũng bằng một phần .

Chương 9

Một chiếc áo khoác may mất năm ngày, bữa tối mới đưa cho Tống Tấn, vẻ sách mệt, cầm khối đá khắc dấu.

Ngoài sách, chỉ thú vui , khắc dấu cần đá , nhưng nhà nay đủ tiền mua đá .

Ta đặt áo khoác và đôi giày lên giường, bảo thử.

Huynh lau tay sạch, giường .

Ta khoác áo choàng lên vai , quỳ xuống , dài ngắn vặn, trong lòng đắc ý, cũng chút tố chất hiền thê lương mẫu!

Quản gia , may áo .

“Vừa khít, ngoài sợ lạnh nữa.”

Ta đắc ý Tống Tấn.

Lại lấy đôi giày giường, bảo lên ghế, mang thử đôi giày mới.

“Những thứ đều là ?” Huynh kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên là , thì ai ?”

Huynh vẫn kinh ngạc, áo choàng giày.

“Huynh còn trẻ, tay chân lạnh, cần giữ ấm, trong nhà nay đủ tiền, những thứ đều do .”

Huynh cúi đầu mang giày, đột nhiên cúi kéo lên, ôm lòng.

Ta chỉ là thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, đối diện với một Tống Tấn phong lưu tuấn tú, thể tim đập chân run?

Chương 10

Huynh cũng đến tuổi lấy vợ, nhưng dựa cha để dành của hồi môn cho thì quả là thể nào.

Huynh đưa hết tiền cho , bảo dành của hồi môn, ngốc ngốc?

Ta lấy một túi lụa màu chàm, cho một ít bạc vụn và tiền đồng treo lên cho .

“Bây giờ quan, cũng giao tiếp, thể lúc nào cũng ăn của khác, ? Của hồi môn của dành đủ từ lâu , tiền cứ để dùng trong nhà !”

Giờ thì trong nhà cũng cần đến tiền của , tiền cứ để dành cho lấy vợ.

Mẹ Tống Tấn bắt đầu nhiều hơn, mỗi khi ai đưa mời, phần lớn là bà đều .

Ông nội với : “Con nghĩ ngốc, nhưng thật khôn khéo! Trong mắt các phu nhân và tiểu thư, Tống Tấn là một ưa chuộng. Nếu lo liệu, thì còn đợi đến khi nào nữa?”

“Giờ quan, cũng đến tuổi đội mũ trưởng thành, tiền đồ vô hạn.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8