Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghênh ngang mà đi
Phần 7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 08:17:07 | Lượt xem: 4

18.

Ta đương nhiên sẽ chơi một trò chơi trí tuệ thấp như với nàng . Nếu sẵn sàng nhảy hồ, nàng cứ nhảy, chỉ cần liên lụy đến .

Ta lùi hai bước, cách xa nàng . Mạnh Khúc Doanh đuổi theo, trách : “Ngươi dám thử?”

Ta Mạnh Thanh Châu , của từ nhỏ chịu ít khổ sở, tính tình ít nhiều chút cực đoan. Hôm nay xem như thấy .

Nơi cách bờ còn xa, nếu chờ Phương Tất Hồi tới, chừng chút khí để thở cũng còn. Vì nam nhân, thật sự đến mức đánh cược mạng sống.

Ta tùy tiện bắt chuyện một nương nương tán gẫu vài câu để thoát khỏi sự dây dưa của Mạnh Khúc Doanh. Vị nương nương cho hoảng sợ, đồ vật trong tay rớt xuống bàn. Đó là một cái kéo vàng.

Ta còn cho là dùng để cắt hoa, nàng đột nhiên nhặt lên xông về phía Hoàng hậu, trong miệng hô to: “Tiện nhân, trả hài nhi cho !”

Trong đình nhất thời đại loạn, kéo nàng một cái, sức lực của nàng mạnh đến dọa , đẩy ngã xuống bên cạnh bàn.

Phương Tất Hồi dẫn chạy tới, che Mạnh Khúc Doanh, tầm mắt ở trong đình tìm kiếm.

Đợi đến khi thấy , nương nương phạm tội áp giải. Hắn tiến lên vớt lên, nắm lấy tay quan sát. “Có thương ở ?”

“Có..” Ta rút khỏi vòng tay với khuôn mặt lạnh.

“Ở ?”.

Ta chọc chọc thiết giáp n.g.ự.c , : “Bị thương ở tim, lúc che chở Mạnh Khúc Doanh, nơi đau một chút.”

Phương Tất Hồi bĩu môi, giống như cái gì đó.

Hoàng hậu đột nhiên gọi : “Nhờ Phương phu nhân liều mạng kéo dài, bổn cung mới tránh một kiếp nạn.”

Nàng thưởng cho , đoán như , là lấy để thể hiện nhân đức tri ân của nàng. Dù cũng nhiều , Hoàng thượng liên tiếp tang tử (mất con trai) đều liên quan đến Hoàng hậu. Nàng cũng nghĩ biện pháp ẩn .

Ta vui vẻ nhận phần thưởng, chỉ là, loại ban thưởng gì mới thể cho mặt mũi vứt bỏ của nhặt trở về đây?

Ta Phương Tất Hồi, Mạnh Khúc Doanh. Nghĩ chắc hẳn nàng cực kỳ vui vẻ, bởi vì cùng nàng đồng thời gặp nạn, Phương Tất Hồi chọn để bảo vệ, Mạnh Khúc Doanh.

Chuyện xảy ngày hôm nay chắc chắn sẽ khiến nàng tự tin hơn về việc giành Phương Tất Hồi. Từ nay về nàng sẽ chỉ chú ý hơn, đến lúc lui .

Ta cân nhắc một lúc lâu, quỳ xuống chân Hoàng hậu. Ta yêu cầu, cầu xin nàng ban cho cùng Phương Tất Hồi hòa ly.

Hòa ly là chuyện dễ dàng, nhưng nếu thánh nhân lên tiếng thì sẽ đỡ nhiều phiền toái.

Lại tiếp, coi như là nữ nhân đầu tiên trong triều hưu phu (bỏ chồng), và thực sự lợi thế.

Bốn phía ồ lên, đến cả Mạnh Khúc Doanh cũng ngờ, buông tay phóng khoáng tiêu sái như thế.

Phương Tất Hồi nắm chặt chuôi kiếm, cuối cùng cảm thấy mặt mũi thể để chỗ nào, phất tay áo cáo lui. Bỏ một câu: “Nhờ nương nương chủ.”

19.

Ngày dọn khỏi Phương phủ, đặc biệt chọn một canh giờ sắp tối để lên đường. Xe ngựa chạy về phía thôn trang ngoại ô, nửa đường bắt cóc. Mất sự che chở của Phương Tất Hồi, liền , Chu Nhược sẽ dễ dàng buông tha cho .

Nàng trói ở ven sông, lúc trăng tối gió lớn thì yên tĩnh một bóng .

“Ngươi cho rằng ngươi đánh chủ ý gì? Hòa ly với họ Phương, là để tiện quyến rũ biểu ca ?”

Nàng sai, nhưng nàng chỉ trúng một nửa.

“Ta , nữ nhân như ngươi sẽ nhốt lồng heo thả trôi sông.”

Ta nhổ một ngụm nước bọt lên mặt nàng, lạnh: “Ngươi cho rằng, ai cũng coi là bảo bối ? Loại khốn nạn dâm đãng đến mức đầu óc phát đ**iên…”

“Ai là dâm đãng đến mức đầu óc phát đ**iên ?”

Mạnh Thanh Châu trốn ở chỗ tối lén bao lâu, rốt cục nhịn lên tiếng.

Hắn bước , khiến Chu Nhược sợ tới mức nhất thời lỡ lời. “Biểu ca…”.

Bàn tay nàng vươn Mạnh Thanh Châu phất sang một bên, giọng của lạnh đến mức thể tạo băng giá: “Ta qua , động đến nàng.”

Chu Nhược gào: “Rốt cuộc vì ! Biểu ca! Là vì nàng giống hát kịch ?”

“Muội nhớ cho rõ, cái hát kịch cứu mạng .”

Mạnh Thanh Châu nhảm với nàng , khoát tay áo, bảo kéo nàng . Hắn xổm cởi trói, tức giận : “Dâm đãng đến mức đầu óc phát đ**iên? Nàng cảm thấy xinh .”

Ta bĩu môi, ? Ta rõ vẫn cố hỏi: “Thế tử thể đến đây?”

“Ta gửi cho nàng nhiều phong thư như , nàng cũng hồi âm. Tại , nàng rời ? Nàng thực sự cho rằng , một nữ nhân chỉ cần tiền thì thể sống sót ?”

Hắn cứ cử theo dõi , .

Mạnh Thanh Châu mắng gì: “Bao nhiêu nữ nhân xếp hàng Quốc công phủ của , nàng kiêu ngạo như .”

Ta cúi đầu lên tiếng, vỗ nhẹ gáy và bảo dậy. Ta nhấc ngón nhân, lẩm bẩm một lúc: “Chân yếu lắm, xin hãy giúp .”

Hắn bật tiếng, ôm ngang , ánh mắt đầy vẻ trêu chọc, đùa giỡn: “Ta còn tưởng rằng, nàng là một kẻ ng**ốc sợ hãi.”

Hắn trầm giọng, áp sát tai hỏi: “Tiếp theo sẽ , lời nàng.”

Ta liếc một cách kỳ lạ, sẽ ? Ta lựa chọn nào khác ?

Hắn vẻ mặt của và mỉm với sự hài lòng, mang theo ngữ điệu mê hoặc : “Đi theo , sẽ đối với nàng, vĩnh viễn đối với nàng.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8