Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nha Hoàn Tiểu Xuân
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:08 | Lượt xem: 4

Tiểu Thu thu dọn cho một cái tay nải, bên trong đồ thêu của nàng, tiền riêng nàng tích cóp và hai quyển sách mới tinh.

 

“Nữ tú tài, cố gắng học hành cho đấy.”

 

Ta cũng để cho nàng một cái hộp, bên trong là kim chỉ mới mua và một chiếc vòng tay bạc.

 

Năm đó nàng bán phủ, lão nương trong phủ thấy nàng một chiếc vòng tay bạc, liền nửa lừa nửa ép lấy mất.

 

Lúc Tiểu Thu với , cô nương ở quê nàng khi xuất giá đều đeo một chiếc vòng tay bạc, nếu sẽ gả cho .

 

Gió cát bay mắt chúng .

 

Ta :

 

“Tiểu Thu, là một cô nương nhất, xứng đáng chiếc vòng tay bạc nhất.”

 

Nàng :

 

“Tiểu Xuân, hãy bay , bay thật xa, đừng bao giờ đầu nữa.”

…………………………………………………

Ta mua một căn nhà nhỏ.

 

Từ bếp là đến thư phòng, từ thư phòng là đến khuê phòng.

 

Phương Dữ Hạc và Ưng Cửu cao lớn, xách theo thịt và cá chép lúng túng ở cửa bếp nhà .

 

Ta đang chăm chú dựng giàn mướp, hai mắt sáng lên: “Có thịt ăn !”

 

Trần Đạc ôm một chiếc bình hoa lớn, căn phòng nhỏ bé của , thở dài:

 

“Tiểu Xuân, đổi thành bạc cho ngươi .”

 

Buổi tối, tiếng ve kêu, mở hai vò rượu, mặt đỏ bừng say khướt :

 

“Hy vọng thể đổi một căn nhà lớn hơn! Viết những quyển sách hơn!”

 

“Tuy tài kinh doanh, nhưng tin chắc một ngày nào đó sẽ tìm lối thoát khác!”

 

Trần Đạc hào khí ngất trời uống cạn một ly: “Một ngày nào đó, cũng đại hùng…” Nói xong liền gục xuống bàn ngủ.

 

“Ta lý tưởng, chỉ sớm ngày báo đáp ân tình.”

 

Ngón tay Ưng Cửu run run, rõ ràng là nàng say, nàng tỉnh táo.

 

Còn đang trong trạng thái nửa say nửa tỉnh.

 

Ta Ưng Cửu, cuối cùng nhịn nữa ôm chầm lấy nàng lớn, xụt sịt mũi nàng:

 

“Báo ân gì mà trả bằng mạng sống chứ! Ta thật sự hiểu, trả một là đủ , ngươi nào cũng trả, ân tình lớn đến cũng trả hết chứ, cuộc đời của ngươi còn dài, hướng về phía chứ.”

 

Khuôn mặt xinh khí của Ưng Cửu lộ vẻ bi thương khó hiểu, nàng xoa đầu : “Vừa là báo ân, cũng là báo…”

 

Giọng nàng nhỏ, gần như rõ.

 

Chúng uống nhiều rượu, nhiều lời say, nhân sinh luôn cảm thấy những khoảnh khắc nếu thể lưu giữ mãi mãi thì mấy, nhưng , ngay từ khi bữa tiệc bắt đầu, định sẵn kết cục tan rã.

 

Gặp gỡ tiểu thư của một thế giới khác, cởi bỏ sợi dây trói buộc tâm hồn ; Ngày đêm bên cạnh Tiểu Thu, là tình cảm như tỷ ; Còn ba bọn họ, là tri kỷ khi tự do.

 

Ta vĩnh hằng, nhưng thể thoát khỏi vô thường.

 

Trong lúc mơ màng, thấy Ưng Cửu với Phương Dữ Hạc: “Giúp đưa Trần Đạc về.”

 

“Chờ chút.”

 

Giọng của Phương Dữ Hạc càng ngày càng gần, cảm thấy tóc mai động , hình như cài trâm cho .

 

“Ước mơ của là…”

 

Ta mơ màng mở mắt , thấy trong đôi mắt hồ ly của Phương Dữ Hạc lóe lên tia gian xảo.

 

“Ta sẽ , sẽ linh nghiệm nữa.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8