Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nha Hoàn Tiểu Xuân
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:14 | Lượt xem: 4

Cuối cùng vẫn thể đến Đạm Châu, mà là tận mắt chứng kiến cuộc binh biến .

 

Cổng thành phong tỏa thời hạn.

 

Bách tính bên cạnh nhao nhao nghị luận: “Chuyện gì , hôm nay cổng thành đóng sớm như ?”

 

“Haiz, thể chuyện gì chứ? Đây là kinh thành, an lắm.”

 

“Cũng đúng, lẽ là sợ bọn thổ phỉ hoành hành.”

 

Những bách tính bỏ vẫn vô tri, vô tội trong dòng , còn ở giữa bọn họ, cũng chẳng khác gì bọn họ.

 

Chỉ là bọn họ một chút, nhưng cũng thể đổi vận mệnh của chính .

 

Lệnh bài khỏi thành giống như vé lên thuyền chạy nạn, lúc sắp lên thuyền, thì thuyền nhổ neo .

 

đại đa , ngay cả tư cách lên thuyền cũng .

 

Sờ sờ chìa khóa tiệm tiền trang mà Trần Đạc đưa cho trong túi, đây là lá bùa hộ mệnh cuối cùng của .

 

Ta thể tìm Ưng Cửu và Phương Dữ Hạc, ánh mắt phía bọn họ quá nhiều, thể đến tìm sắp xếp đường lui là điều nhất bọn họ thể cho khi thoát khỏi sự theo dõi của những ánh mắt .

 

Cứ coi như rời khỏi thành , lẽ như bọn họ sẽ yên tâm hơn để tự bảo vệ .

 

“Mẹ ơi, cái trâm cài tóc quá.”

 

Bé gái nũng nịu với mẫu , chỉ trâm cài tóc bi bô nói, mẹ sống tiết kiệm lấy từ trong túi mấy đồng đưa cho bán hàng rong, cảnh tượng ấm áp như thể tai họa cách xa xa những dân bình thường…

 

Một mũi tên xé gió lao tới, ghim thẳng đầu mẹ.

 

Mà tay người mẹ đó vẫn dừng ở động tác cài trâm cho con gái, nhịp tim cũng vĩnh viễn dừng .

 

Nàng ấy ngã xuống, mặt vẫn còn nụ .

 

Đám đông nháy mắt như nổ tung, tiếng ồn ào nổi lên.

 

Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa truyền đến, một tiểu quan trúng tên, đầy m.á.u dùng hết sức lực hét lớn:

 

“Binh biến — mau chạy –“

 

Bé gái vẫn còn đang mân mê trâm cài tóc, ngây thơ xổm xuống mẹ  c h ế t: “Mẹ ơi, đừng ngủ nữa, dậy xem hoa .”

 

Ta nghiến răng nghiến lợi, kéo con bé chạy, nó lóc gọi mẹ  vai .

 

“Mẹ của  c h ế t , kẻ g i ế t đang đuổi theo kìa! Muội còn nữa, sẽ bỏ đây, tự chạy trốn, để kẻ bắt !”

 

Nó quả nhiên nín , ở cái tuổi , cái c h ế t là một khái niệm mơ hồ, nhưng nỗi sợ hãi theo bản năng với việc bỏ rơi, kẻ bắt .

 

Giống như lúc nhỏ chạy nạn, mẹ  với : “Ta cần con nữa, con phiền phức quá.”

 

Ta lập tức nín , nhưng bà ấy vẫn đầu mà bỏ .

 

Bây giờ trưởng thành, sẽ kẻ giữ lời, con bé nữa, liền dẫn nó tìm đường sống trong chỗ c h ế t.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8