Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ Đồ Tể Họ Lâm
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:50:03 | Lượt xem: 4

9

Cửa đập ầm ầm, dù tỷ , vẫn kiềm lùi hai bước.

“A Thúy, nhà gì ăn, cô nhà khác .” Mẹ từ lúc nào xuất hiện lưng , giữ lấy .

Thúy tỷ im lặng một lúc bật :

“Dì Lâm, nhà chúng con thực sự còn cách nào nữa, bọn cướp nhà con trộm hết , những gì giá trị và thể ăn đều cướp hết. Cha và con đều đánh trọng thương, giờ vẫn đang giường.”

“Dì Lâm, con thực sự còn cách nào khác, nể tình nghĩa xưa, xin dì cho con chút đồ ăn.”

“Con dì Lâm là , xin dì mà.”

Thúy tỷ đau lòng, nhưng chút mềm lòng, thậm chí còn nắm chặt con d.a.o trong tay:

“Nhà gì ăn, gì cho cô.”

Tiếng đột nhiên dừng , đó là giọng của Thúy tỷ:

“Lâm đồ tể! Mày thực sự là đồ độc ác, đáng đời mày cả đời khổ sở! Ngày thường chúng tao đối xử với mày như ! Vậy mà giờ giúp đỡ một chút!”

“Mày là đồ mặt rỗ xí! Con gái mày là đồ ngốc!”

Tai bịt kín, chỉ thấy ngoài cửa vẫn đang nguyền rủa ngừng, cuối cùng còn đá cửa vài cái như để trút giận.

Người , ôm tới lỗ nhỏ.

Sau lưng Thúy tỷ và tỷ còn mấy nam nhân, trong đó cha và mà tỷ bảo đang giường.

Thúy tỷ như cảm nhận , đầu , ánh mắt đầy thù hận , miệng sẽ g.i.ế.c chúng .

“Thấy A Phúc? Làm việc nông nổi. Lúc hỗn loạn, con họ dám ngoài? Nếu hôm nay mở cửa, con sẽ gặp tai họa.”

Ta ôm chặt lấy , đúng, Thúy tỷ là .

Một , hiền dịu, từng chơi cùng , cho đồ ăn vặt, !

“Mẹ, con vốn là biến thành ?”

Hai từ ‘ngốc nghếch’ vang vọng trong đầu , những điều mơ hồ như trở nên rõ ràng hơn, lẽ đây chính là điều mà Trương bà bà , càng lớn, mắt càng tinh, thể thấu lòng .

Họ thể mắng , nhưng mắng .

Ta ghét Thúy tỷ, ghét tỷ , ghét cả gia đình họ.

“A Phúc, lòng phức tạp, chúng chỉ thể bảo vệ bản .”

Không lâu , nhiều lượt đến cửa nhà , quỳ lạy, hăm dọa mắng chửi.

“Ban đầu A Thúy còn tin, hóa con họ thực sự còn đồ ăn!”

thế! Hay là chúng cứ…”

“Suỵt, đợi đêm đến, chúng đông hơn.”

Thúy tỷ lấy đồ ăn, liền với nhà còn đồ ăn, trong cơn nguy hiểm, ai cũng lộ mặt đáng sợ.

Mẹ vốn định cho ngủ trong hầm, ban đêm thể sẽ yên bình.

Không ngờ đến bữa tối bên ngoài đột nhiên náo loạn.

“Chạy mau! Sơn tặc ! Chạy mau!”

“Tri huyện ? Quan binh ? Tri huyện chạy ! Cứu mạng!”

“Con trai ! Cứu con ! liều mạng với các !”

Mẹ run tay, bảo nhanh chóng xuống hầm, tự chạy nhanh mở cửa.

Cửa hầm đóng , ánh sáng tắt lịm, dựa lòng , nắm chặt con d.a.o mổ lợn.

Tay bịt miệng , để phát tiếng nào.

“Đồ khốn! Nhà cũng ai, vẻ chạy , ha ha ha, chạy ngoài cũng c.h.ế.t thôi.”

“Nhà còn chút đồ ăn, lấy hết , các tìm kỹ xem còn ai .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8