Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phu quân ta…không được!!!
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:02:45 | Lượt xem: 5

“Từ từ! Tối như bưng, cái gì cũng đều thấy!” Ta cả kinh kêu lên.

Trần ngọc lạnh, “Không cho phép đốt đèn!”

“Ngươi chê ?” Ta nhẹ giọng hỏi, “Ta thành dạng ngươi còn ?”

“Chịu đựng một chút, cũng thể cách gì hơn.”

Trong bóng tối, hỏi, “Vạn nhất ..thì ?”

“Có liền sinh.”

“Kia…… còn Phật Âm ……”

“Giao cho .”

Thật lâu.

“Hắc hắc.”

Trần Ngọc, “Nàng cái gì?”

“Lần đầu thích một , vui lắm.”

Trần ngọc: ……”

Ta sờ soạng chọc chọc Trần Ngọc, “Ta thích ngươi, ngươi hiểu ?”

Trần ngọc tức giận , “Thật là khéo, cũng thích bản nhiều lắm.”

 

 

Phật Âm một buổi sáng trời trong gió nhẹ liền tiến phủ.

Ta sửa soạn chỉnh tề, phủ lên mạng che mặt, dẫn một đám tiểu nhiệt liệt hoan nghênh nàng .

Nàng một cung trang, lộng lẫy long trọng, váy bốn cung nữ theo nâng, đầu còn một cầm lọng che.

Vừa mới qua cổng chính, nàng đảo mắt, khinh thường , “Bản công chúa , danh tiếng của , tam thư lục lễ cái gì, cũng so đo. Chúng đơn giản các nghi lễ , về , chủ, các ngươi là bộc, ghi vị trí của .”

Mama bên cạnh nàng cung kính cầm sổ lên, cất tiếng ,: “Trong phủ, một vị chính phòng phu nhân……”

Phật ÂM giơ ngón tay ngọc nhỏ dài, chỉ , “Ngươi, đem vị trí chính phòng phu nhân nhường cho .”

Ta cúi đầu khom lưng, “Vâng !”

Phật Âm kinh ngạc nhếch lông mày, môi đỏ vẩy một cái, hiệu ma ma tiếp tục.

“Tiểu Quý Mỹ Lan……”

Lan di nương nghiêm mặt, rạp mặt đất, “Tiện bái kiến công chúa.”

“Có năng khiếu gì?”

Lan di nương ỉu xìu dập đầu, “Thiếp…… chép thơ Đường…… Ba trăm bài.”

Phật Âm một mặt lạnh lùng, “Vị kế tiếp.”

“Tiểu Khương Thành.”

Khương di nương ôm tì bà, chậm rãi hành lễ.

Phật Âm nheo mắt, “Ngươi đánh đàn tì bà?”

Khương di nương mỉm , nhẹ nhàng gảy, khá lắm, nếu như âm nhạc của tưởng lạc đám tang, thì âm nhạc của Khương di nương, chính là dùng để cùng Diêm Vương khiêu chiến.

Phật Âm trán nổi lên gân xanh, , “Bảo đập đàn của nàng .”

“Có ngay.” Khương di nương tay mắt lanh lẹ, quăng ngay đàn tì bà , va tảng đá nện cái nát nhừ.

“Tiểu Bạch Phù Hồng.”

Hồng di nương cực kì nhiệt tình từ trong bao quần áo móc sáu đôi giày, như tiểu thương phân phát, “Mời các vị vui vẻ nhận, tiện tuy nhiều nhưng tay nghề đế giày ai qua cả, “

Ma ma đế giày trong tay sửng sốt, thất thần , “Công chúa, cái đế giày , cũng tệ.”

Phật Âm từ trong hàm răng , “Kế tiếp.”

“Vâng, tiểu Vãn Đôn.”

Đôn di nương di chuyển thể mập mạp, lo lắng , “Tiện sẽ ăn cơm, cơm.”

Phật Âm lạnh vài tiếng, “Trần Ngọc đầu óc hỏng, mới nạp các ngươi phủ? Từng cái vớ va vớ vẩn, cũng soi gương dò xét dò xét ? Thôi, kế tiếp.”

Ma ma lặng lẽ dò xét Phật Âm, “Trong phủ, còn một vị tiểu thai……”

Mó mắt Phật Âm nhếch lên, “Thuốc chết.”

Ta bịch quỳ xuống, “Công chúa! Đây chính là hài tử duy nhất của tướng gia !Sợ…… Sợ là…… Về , chắc ……”

Ta giương mắt, lặng lẽ đánh giá Phật Âm, chỉ gặp nàng nhíu mày, “Cái gì gọi là về chắc ?”

Tâm giật nảy, vì bảo đảm hài tử, chỉ thể thật xin Trần Ngọc.

“Lạch cạch.”

Tay áo rơi một bao tráng dương tán.

Ta bối rối dùng tay áo che , chỉ Phật Âm lạnh một tiếng, “Giấu cái gì đấy? Lấy để cũng xem.”

Ma ma đá văng , đoạt lấy, thẳng đến xác định Phật Âm thấy ba chữ to “Tráng dương tán”, thẳng lên, cao giọng : “Ai hài tử điểm danh!”

“Một.”

“Hai.”

“Ba.”

“Bốn.”

Bốn vị tiểu trung khí mười phần, cho mặt mũi, nhất là Lan di nương, ngày bình thường vẻ lạnh lùng, nay phá lệ trông như oán phụ.

Phật Âm dọa đến tay run một cái, tráng dương tán rơi mặt đất, nàng từ kinh ngạc, hiểu, đến hoài nghi, khó thể tin, dần dần biến thành phẫn nộ.

Ta run lẩy bẩy, trong cơn thịnh nộ của nàng, phun một chữ, “Năm……”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8