Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phúc hắc đích nữ muốn hòa ly
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:05:02 | Lượt xem: 4

Ta chỉ nhỏ giọng một câu: “Không giờ vẫn luôn khỏe mạnh ?”

Trần Vận Lễ ở bên cạnh liền trừng mắt , hận thể nuốt sống .

Thứ tỷ ở bên cạnh đau lòng ôm nó an ủi, nhỏ giọng bên tai nó: “Thật đáng thương, vẫn là đại di mẫu thương con…”

Trần Vận Lễ đầu vùi lòng thứ tỷ lớn: “Con mẫu !”

Lời , khí trong phòng nhất thời trở nên vô cùng kỳ quái, mẫu Trần Du dùng ánh mắt nghi ngờ , như tìm kiếm chứng cứ ngược đãi cháu trai từ .

Đêm đó, mẫu Trần Du thư cho đại ca Trần Du đang kinh doanh ở kinh thành.

Lúc đó, Trần Du mới từ học viện dọn về Trần gia, chuyên tâm chuẩn cho kỳ thi hương năm .

Mẫu Trần Du lấy lý do là ảnh hưởng đến việc thi cử của Trần Du và chuyện con cái của vợ chồng , nên đón Trần Vận Lễ và Trần Vận Nghi về chỗ bà.

Thân thể bà vốn , căn bản thể nuôi dạy trẻ con, huống chi là hai đứa.

Lúc đầu, thứ tỷ còn lấy cớ sợ mẫu Trần Du vất vả, ba ngày hai bữa đến viện của bà giúp đỡ chăm sóc bọn trẻ, đó dứt khoát chuyển đến viện của bà để tiện chăm sóc.

Trần Du từ học viện trở về, mỗi ngày đều đến viện của mẫu để vấn an, sách mệt mỏi cũng chạy đến viện của bà, dường như ở đó thuốc bổ, mỗi từ chỗ bà trở về đều sảng khoái tinh thần.

lén theo, liền thấy Trần Du, thứ tỷ cùng hai đứa nhỏ Vận Lễ, Vận Nghi vây quanh mẫu Trần Du vui vẻ, thứ tỷ dịu dàng mỉm , bưng đưa bánh cho , còn ân cần đút bánh miệng Trần Du, cứ như tàn phế tay .

Nhìn cảnh tượng cả nhà hòa thuận vui vẻ, cũng cảm động sâu sắc, khóe miệng khỏi giật giật, suýt chút nữa thì bật thành tiếng.

9

Nhìn Trần Vận Lễ dẫn theo Trần Vận Nghi hùng hổ xông phòng trách cứ, kể tội , vẻ bênh vực thứ tỷ.

Ta chỉ cảm thấy buồn : “Lễ nhi, con , con là một đứa trẻ năng khiếu sách, con còn giỏi hơn nhị thúc của con, lời con trách mắng thẩm thẩm, thật là xuất khẩu thành thơ, xứng đáng là một bài hịch văn .”

Có lẽ Trần Vận Lễ ngờ như , nhất thời ngây , mặt đỏ bừng: “Đó… Đó là do mới dạy .”

“Ừ.” Ta gật đầu, “Học hành thì tệ, nhưng cách thì con còn học hỏi thêm.”

Ta Trần Vận Lễ lải nhải nữa, bèn sang Trần Vận Nghi lưng nó.

Trần Vận Nghi từ đầu đến cuối vẫn luôn cúi đầu, vui cũng giận.

Ta vẫy tay, gọi con bé đến.

“Con nghĩ như thế nào?” Ta dịu dàng hỏi, con bé đang hỏi chuyện thứ tỷ.

Phải đối với Trần Vận Lễ luôn nghiêm khắc, nhưng đối với Trần Vận Nghi bao dung.

Con bé giống nam nhi, gánh vác gia đình, con bé chỉ cần phân biệt trái, gả bắt nạt là .

, tuy rằng con bé cũng học hành cùng Trần Vận Lễ, nhưng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Ta còn đặc biệt mời sư phụ đến dạy con bé cầm kỳ thi họa và nữ công.

thứ tỷ , nữ tử nhất định một, hai điệu múa, như mới thể dáng thướt tha, nhẹ nhàng, giữ trái tim của trượng phu.

Ta khỏi thầm trong lòng, Lưu di nương năm đó ở nhà ít dạy nàng múa hát.

, thứ tỷ thường xuyên dạy tiểu cô và Trần Vận Nghi nhảy múa, còn thường xuyên cố ý chọn lúc Trần Du ngang qua.

Trần Vận Nghi đối với chuyện thái độ gì, phản đối cũng biểu hiện thích thú.

Lúc thấy hỏi, con bé ngẩng đầu , vội vàng cúi đầu, dám thẳng , khẽ : “Xin nhị thẩm.”

Ta hiểu rõ trong lòng, gật đầu, coi như chấp nhận lời xin của con bé.

“Hai đứa về , chuyện sẽ suy nghĩ .”

Ta phẩy tay, Tiểu Đào liền đẩy hai đứa khỏi cửa.

10

Nhìn bóng lưng hai đứa nhỏ biến mất, Tiểu Đào nhịn mắng: “Ngươi xem nhà giàu thế gia đều là những kẻ vong ân bội nghĩa, tiểu thư, hãy sáng mắt , đây là rơi ổ sói , cả đám đều là sói mắt trắng.”

Đang , nha Xuân Thước từ ngoài cửa , ghé tai nhỏ vài câu, nhíu mày: “Chưởng quầy Chu thế nào?”

“Chưởng quầy Chu , quả nhiên ngoài dự đoán, hai, ba mươi cửa tiệm ở Hà Gian đều giở trò, xử lý cũng khó, chỉ là kẻ …”

Tự nhiên kẻ là ai, chỉ là hiện tại thích hợp đánh rắn động cỏ.

“Không chỉ thể đánh rắn động cỏ, mà còn cho nàng thêm chút ngon ngọt. Mấy chục trang trại ở Long Nam và Giang Bắc cũng đưa hết cho nàng , chuyện để Ngô quản gia , bên đó quen thuộc nhất.”

, còn một phong thư cho lão gia đang quan , gió bên gối của Lưu di nương thổi đến , hợp tác với bà một chút mới .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8