Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quản Lẩu Trên Đồi
26

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:09:42 | Lượt xem: 4

Sau khi chú Phùng khỏi thì bên xuất hiện thêm lên, vẻ như bọn chúng sắp mở cửa hàng . Không thể điều tra gì, My đành tránh đánh rắn động cỏ. Sau khi về nhà, My kể hết tất cả những gì thấy cho , xong ai cũng trầm ngâm gì cho

“Chú Phùng rốt cuộc là như thế nào . Mọi kính trọng ông như mà, lẽ nào ông chính là ma quỷ đội lốt ư?”

Đại thắc mắc bây giờ lo lắng vì chú Phùng sẽ đến tìm . Quốc lo lắng của Đại, : “Bây giờ chúng xuống đồi ăn cơm, đó tìm hiểu một chút về tiệm của Đại. Buổi tối đường an , từ bây giờ chúng hạn chế buổi tối .”

Vừa ăn sáng, bốn họ đến tiệm ăn ban sáng ăn tiếp, may mà chỗ bọn họ mở cả ngày. Ông chú chủ quán thấy nhận Đại, khi bưng đồ ăn thì ông liền kéo ghế xuống đối diện bọn họ mà hỏi: “Ban sáng thấy là đêm qua nhà ma quỷ gõ cửa cả đêm. Cậu liệu sự thật chỉ gây sự chú ý thế?”

Đại khổ, : “Chú ơi chú, cháu sợ mất cả mật đây . Cháu mở cửa tiệm gas bên chân đồi nay một năm mà mới gặp chuyện đó đầu đấy. Chú nghĩ xem cháu đang yên đang lành tự như thế, cháu cũng dân đen ở tới mà lan truyền tin tức bậy bạ chứ đúng ?”

Ông chú chủ quán trầm ngâm một chút : “Vậy là những gì chú Phùng đều là sự thật , bao giờ bọn chúng tìm đến đây nữa. Những ngày tháng sống đây.”

“Chú , bọn cháu hỏi thăm chú Phùng là ai , trông vẻ tất cả đều kính trọng chú như .”

Quốc đẩy mắt kính cận, hành động tuy rằng bình thường nhưng tạo dựng sự tin tưởng lớn từ đối phương. Nghe hỏi, chú chủ quán cần suy nghĩ mà trả lời ngay lập tức: “Chú Phùng chỉ là một bình thường thôi, nhà ông . Chúng yêu quý ông chỉ vì tấm lòng nhân hậu. Các cũng nơi núi đồi hẻo lánh mà, ông tuy hành nghê thầy bói nhưng ông giỏi trong mấy việc . Người dân ở nơi đây từng ai là ông giúp đỡ cả. Ở nơi nếu như sống bình thường thì khó, mà thuở ông cha đều cắm đất ở đây thì chúng cũng thể bỏ xứ khác .”

Nói chú sang với Đại: “Cậu từ xứ khác đến mà ở đây một năm gặp chuyện gì là hiếm gặp lắm đó.”

Ai cũng khiến Đại cảm thấy tự hào hết sức, : “ bây giờ cháu quấy còn nặng hơn . Không cách nào để nhờ chú giúp đỡ bây giờ.”

Chú chủ quán tặc lưỡi : “Yên tâm , dường như ban sáng ông tình hình của . Nếu như thì ông nhất định sẽ giúp.”

Cả đám cứ lưỡng lự nên về quán lẩu nhưng cuối cùng thôi, ăn xong thì về nhà Đại chờ đợi. Thời gian cứ thế trôi qua một cách chậm chạp, vẫn thấy chú Phùng ghé như hứa. Trời cũng chập tối, cả bọn chẳng dám ngoài lung tung nữa mà đóng kín cửa ăn lẩu. 

Cả bọn còn ăn mấy miếng thì thấy tiếng gõ cửa, cả năm to mắt , chắc là đang suy nghĩ xem nên bảo ai mới cửa thì .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8