Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quản Lẩu Trên Đồi
30

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:09:45 | Lượt xem: 5

rốt cuộc để thông tin gì hả chú?”

Quốc hỏi, chú Phùng : “Lúc nãy giao tiếp với ma nữ . Các cháu c.h.ế.t và vì cứ tìm Đại . Cô gái ma đó chính là vợ trong vụ mất tích mà các cháu đang tìm, cô chỉ nhớ là bản thiêu cháy nên nóng. Sau khi gặp Đại đường đồi, chính Đại ngỏ ý giúp đỡ cô . Mặc dù là Đại lòng thật chỉ là trêu ghẹo nhất thời nhưng cũng cho cô dấy lên hy vọng mà theo Đại về nhà hòng nhờ giúp đỡ. Chỉ là Đại dương khí quá thịnh nên cô khó mà tiếp cận , chỉ thể ôm hy vọng mà thập thò ngoài cửa.”

“Thì liên quan gì đến cuộc điện thoại hả chú?”

Quốc hỏi tới tấp chú Phùng trợn mắt : “Mày đợi kịp nuốt nước bọt . Mau rót cho ly nước để thấm giọng nào.”

Tự dưng Đại thấy chú Phùng cũng khá là “dễ thương” nên xung phong rót nước cho ông. Sau khi chú Phùng uống hết ly nước thì ông mới tiếp: “Cuộc điện thoại báo cho chúng chồng vẫn còn sống, đặc biệt là rơi tay của con rắn tinh chồng.”

Đại sặc nước, ho lấy ho để, ước gì lúc nãy chỉ lấy cho chú Phùng một ly nước thôi, và thì nên uống gì để sặc. Đại khỏi phát huy hết trí tưởng tượng của bản , lẽ nào tên con chê vợ để đổi gu mặn như “rắn” thế . Chú Phùng như thấu suy nghĩ của Đại, ông giọng một cái : “Đừng nghĩ ngợi lung tung ảnh hưởng tới bản !”

“Cháu nghĩ gì…”

Đại lắp, hết chú Phùng đến Quốc và My. Thôi , cụp mắt thừa nhận . lúc cúi mặt xuống vẫn thấy My len lén nhịn

“Thế bây giờ cháu gì đây hả chú?”

Quốc nghiêm túc hỏi, chú Phùng suy nghĩ chốc lát : “Hôm nay đến quán lẩu thì thấy con yêu nữ , cũng chẳng thấy chồng mất tích nên đoán là họ ở chỗ khác hoặc là buổi tối mới đến.”

“Cháu vẫn luôn thắc mắc. Nếu như những nhân viên ở đó là thịt thể việc như thế chứ. Còn cả những thực khách nữa, chú xem liệu là ma quỷ đây?”

Trả lời Quốc, chú Phùng : “Hôm nay qua các nhân viên ở quán lẩu, tất cả bọn họ đều mê hoặc, cách khách chính là con rắn tinh bỏ bùa. Ta thăm dò qua bọn họ và bùa phép của con rắn tinh là như thế . Khi đánh thua con rắn viện thì quán lẩu vẫn mở, và con rắn bỏ bùa thịt “dê”, nếu như khách hàng nào ăn tạp mà lỡ nhai nuốt một miếng thì sẽ dính bùa, từ đó về sẽ luôn để ăn và nghi ngờ gì. Còn nếu như ai mà tinh ý nhận ăn như Đại với Quốc đây thì họ sẽ và đương nhiên là cũng sẽ bao giờ nữa.”

“Cháu vẫn tin đời nhiều ăn tạp như . Trong khách khứa tấp nập nhất định là chỉ một phần ba con mà thôi.”

“Quốc , để chứng thực điều thì tối mai chúng đến khách nơi đó xem thực hư thế nào mới hành động nhé?”

Sáng hôm chú Phùng từ sớm và huy động của ông tìm Minh tội nghiệp. Quả nhiên là dân bản địa, họ nhiệt tình và mau lẹ, chỉ qua vài tiếng đồng hồ tìm Minh ở bên một đám mồ hoang bằng đất. May mắn là con quỷ dắt sâu trong rừng, nếu chắc giờ mồi cho thú dữ mất .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8