Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi ám sát nhiếp chính vương thất bại
12-13

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:27:15 | Lượt xem: 3

12.

Ta và thái tử đường ai nấy .

Cứ ngỡ sẽ nha thời gian, nào ngờ Tạ Vọng đưa một bức tranh chân dung cho .

Người là ngự sử đương triều, từng gặp một trong tiệc Trung Thu ở hoàng cung.

Tạ Vọng trầm giọng: “Cô sẽ là thanh đao nhất của .”

Tống Hoài xà nhà: “?”

Ta tự dưng giao trọng trách: “?”

Ta cầm bản đồ, để câu cuối cùng cho :

“Phải , đây là mức giá khác đấy.”

Tạ Vọng day trán: “Sau khi về, cô cứ thoải mái lấy vàng trong kho.”

Có câu của , nhiệt tình.

Hơn nữa, thủ vệ của phủ ngự sử còn lỏng lẻo hơn nghĩ.

Ta ngang nhiên chạy từ cửa tới phòng ngủ, chỉ gặp đúng một nhóm thủ vệ tuần tra ban đêm.

Ta thấp thỏm nhảy bụi cỏ bên cạnh.

Nào ngờ thủ vệ dẫn đầu thính, lập tức theo tiếng động.

Bốn mắt , kiếm của kẹt trong vỏ.

Ta lên tiếng phủ đầu: “Ngươi chờ rút kiếm hãy…”

Thủ vệ: “Là một con mèo hoang.”

Ta: “???”

Trong lúc bọn chuyện, một thủ vệ khác cũng gần.

Sáu mắt , vẫn đang vật lộn với vỏ kiếm.

“Các ngươi cứ bình tĩnh, …”

là mèo hoang thật.”

Hai thủ vệ với , bảo đám : “Tuần tra gần xong khu vực , chúng về nghỉ .”

đấy, hiếm khi ngự sử đại nhân ngủ sớm, chúng cũng cần vất vả như !”

Ta: “…”

Công việc của mấy nhàn thế ?

Còn công khai biếng cơ đấy.

may mà họ, thẳng tới phòng ngủ theo bản đồ.

Khi phá cửa sổ , giường hề nhận .

Tiếng ngáy như sấm của ông dừng , đó ông xoay , ngủ tiếp.

Mãi đến khi đ.â.m mũi kiếm n.g.ự.c ông , ông mới kêu một tiếng ngắn ngủi.

Ta nhanh chóng c.ắ.t c.ổ ông chạy về vương phủ khi trời sáng.

Đây là nhiệm vụ đơn giản nhất mà từng thành.

13.

Ta, Tô Nhiễm, ngôi mới trong giới sát thủ.

Việc ngự sử sát hại khiến hoang mang, nhưng phấn khích.

Cuối cùng cũng thoát cái mác nhất từ đếm lên, ai hiểu nỗi niềm !

Hôm đó, nhiếp chính vương lên triều sớm như thường lệ.

khi về, lưng thêm một vị khách mời.

Thái tử ngu ngốc.

Cố chủ mới và cũ cùng xuất hiện, đằng nào ngại cũng .

Thái tử vẫn nhởn nhơ, hề mười chữ của khiến tổn thương đến mức nào.

Đến giờ, thỉnh thoảng vẫn thấy như sâu bò trong bụng.

Ta thèm với thái tử.

Tạ Vọng chủ động phá vỡ rào cản giữa bọn .

Hắn : “Giết thêm một giúp .”

Ta lập tức bước tới bịt miệng , nháy mắt lia lịa.

Sao hôm nay tên giữ miệng gì thế, kẻ thù của vẫn ở đây!

Nào ngờ thái tử nghiêm túc hùa theo: “Càng nhanh càng .”

Ta sửng sốt, như phát hiện một chuyện ghê gớm.

“Hai cùng một giuộc ?”

Một suy nghĩ táo bạo xuất hiện trong đầu .

Thái tử cố tình chọn giá trị võ lực thấp nhất như ám sát Tạ Vọng, giả vờ là họ bất hòa, đảm bảo Tạ Vọng sẽ thương.

Vậy nên, ngay từ đầu, đây là kế trong kế.

Tạ Vọng tiếp cận với mục đích trong sáng, nhưng vẫn dùng lý do để giữ . Đến khi thời cơ chín muồi, sẽ bảo trừ khử những kẻ chống đối .

Ta ôm đầu, kéo Tạ Vọng: “Ngứa đầu quá, hình như sắp mọc thêm não .”

“Nếu hai bàn , bắt uống cổ trùng thế?”

Tạ Vọng chột gãi mũi: “Đó là…”

“Kẹo hoa quế của Vương đại mụ?”

“Ừ.”

Ta ngay!

Hôm đó, thấy to nên Tạ Vọng tiện tay dỗ bằng kẹo.

Thấy hiểu lầm, luôn đó là cổ trùng, để ngoan ngoãn lời .

Ta uể oải xuống ghế, cảm nhận rõ là thể đấu , dứt khoát hỏi:

“Lần g.i.ế.c ai?”

“Thánh thượng.”

“Ai cơ?”

Chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống đất.

Ta xác nhận với thái tử: “Giết cha ngươi ?”

Thằng con hiếu thảo .

Ta kéo Tạ Vọng: “Với nhiệm vụ khó khăn , hai nên tìm Tống Hoài mới đúng chứ?”

Không đúng.

Tống Hoài cũng bao giờ ám sát thiên tử.

Ta tài đức gì!

Ánh mắt Tạ Vọng sâu thẳm: “Chỉ bước cuối .”

Không hiểu , lờ mờ cảm nhận âm mưu.

Ta xua tay, liên tục lùi : “Ta thực sự .”

Tiếp đến, gáy nhói lên, ngã xuống.

Tạ Vọng ôm lòng.

“Cứ ngủ một giấc ngon, đến khi tỉnh , cô sẽ chuyện.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8