Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi ám sát nhiếp chính vương thất bại
6-7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:27:18 | Lượt xem: 4

6.

Kể từ đó, hiểu lòng tin của nhiếp chính vương.

Hắn thăng chức cho , cho phép hầu hạ ở thư phòng.

Chẳng những công việc nhẹ nhàng, mà bổng lộc mỗi tháng còn nhiều hơn đó ba lượng.

Đương nhiên vui lòng.

Hơn nữa, phận càng dễ để áp dụng kế hoạch hơn.

Nhiếp chính vương gây thù chuốc oán khá nhiều trong triều.

Người tới ám sát như rau hẹ đất, mọc hết cây tới cây khác.

Tuy Tống Hoài tận tụy, nhưng thể bảo đảm lúc nào cũng kè kè bên cạnh.

Đương nhiên thông minh như sẽ lãng phí cơ hội tuyệt vời .

Vì thế, nhân lúc ngoài điều tra thích khách, lập tức lấy gói thuốc , lắc tay đổ hết chén nước.

Ta bấm đốt ngón tay, thầm tính toán.

Một ngụm hạ cả con bò, thế thì chỗ

Kệ , c.h.ế.t là .

Đỡ mất công c.h.é.m thêm mấy nhát.

Ta vui vẻ đặt chén nước cạnh đống tấu chương của .

Nhiếp chính vương tiện tay nhận lấy, đưa lên miệng bỗng dừng .

Hắn cụp mắt một lúc lâu, nhíu mày, bỗng dò hỏi:

“Cô cho bột cô đặc đây ?”

Ta ngạc nhiên: “Sao thể chứ!”

khi ngẩng đầu, bỗng thấy bên trong chén.

Chỉ mấy giây, thuốc gặp nước xong đặc sệt như hồ.

Nụ của lập tức tắt lịm.

Nhiếp chính vương vẫn bình tĩnh, lấp l.i.ế.m mà tự giác kề môi chén, chẳng uống .

Yết hầu chuyển động, đôi mắt đen như mực chằm chằm .

Một lát , đưa chén nước, l.i.ế.m vết nước ở khóe môi, đánh giá:

“Bột đắng.”

Đắng ?

Rõ ràng ông chủ bán thuốc màu vị, lấy nhiều tiền của .

Chẳng lẽ ông già đó lừa hả?

Hơn nữa, uống xong vẫn phản ứng gì chứ!

Ta ngờ vực, lén chấm một ít nước trong chén cho miệng.

“Không đắng mà.”

Ta , định lừa uống thêm mấy ngụm nữa.

ngay giây , chân mềm nhũn, ngã thẳng lòng nhiếp chính vương.

Trong mắt , gương mặt như tạc của như chia thành nhiều bản.

Ta lắc đầu, ôm cổ , mắt mơ màng: “Nô tì chóng mặt, chờ nô tì nghỉ xong…”

Vừa dứt lời, ngoẹo đầu, gọn trong vòng tay .

Giữa lúc mê man, giọng nhiếp chính vương vang lên bên tai :

“Sức khỏe thật.”

Hắn vuốt tóc mai , mỉm : “Nằm cái ngủ luôn.”

7.

là mất mặt.

Không ngờ ngủ hai ngày trời.

Khi mở mắt , nhiếp chính vương đang kiểm tra thở của .

Như sợ đời trong phòng .

Hắn chớp mắt, bình thản rụt tay : “Dậy ?”

Ta vô cùng lúng túng, vùi mặt chăn, lúng búng : “Ừ.”

Ngay giây , giường lún xuống, nhiếp chính vương để nguyên y phục, xuống cạnh , ấn xuống ngay khi định bật dậy.

“Yên nào.”

Quầng thâm mắt càng rõ hơn , đặt tay lên eo qua lớp chăn, nhắm mắt thở dài:

“Ta chăm sóc cô hai ngày, cô thì , dậy định chạy, đúng là vô lương tâm.”

Mặt cách gần, tay vỗ nhẹ, giọng thì thầm như dỗ trẻ con: “Ngủ với thêm lát nữa .”

Giọng trầm, ấm khi chuyện phả tai , khiến tim đập thình thịch, mặt ửng hồng.

Nhịp thở của nhiếp chính vương dần đều đặn.

Ta cắn tay, suy nghĩ xoay chuyển liên tục.

Vụ gì đây?

Mỹ nam kế, khổ nhục kế, ba mươi sáu kế trong tình yêu?

Cái nào cũng sai.

Đây là trò cho thiên hạ.

Khi nha , còn bảo tùy cơ ứng biến.

Không ngờ xuống dốc đến mức ngủ cùng nhiếp chính vương!

Nếu để cùng nghề , chắc chắn sẽ cả đời mất!

Nghĩ đến đây, lập tức quanh.

May mà xà nhà ai.

Khoan … Không ai!

Đây là cơ hội ám sát tuyệt vời.

Ta mò mẫm khắp .

Ám khí lấy .

Thuốc cũng hết.

Ngay cả trâm cài đầu cũng gỡ .

Không ngờ cả , chỉ còn mỗi dây lưng thể dùng vũ khí.

Thôi kệ.

Có còn hơn .

Nói là , chống tay dậy, hào hứng kéo dây lưng .

Thấy áo ngoài thùng thình bất tiện, cũng cởi nốt.

Ngay đó, đối mặt với ánh mắt của nhiếp chính vương.

Hắn đỏ mặt, kéo chăn giữa bọn lên, che kín , chỉ để lộ đôi mắt hoa đào đang ngước lên.

Hắn yếu ớt : “Đừng cởi nữa, sợ.”

Ta: “…”

Thôi .

Không nên giải thích thì hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8