Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Soi Gương Không Bóng
1

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:34:12 | Lượt xem: 4

Nằm giữa dòng chảy sông Hàm Luông một mô đất mọc lên, nơi gọi là Cù Lao Đất. Từ những năm đầu giải phóng, ở vùng đất mỗi tất đất đều là chiến sĩ và dân xuống. Nếu quá, nơi đây giống như một bãi nghĩa địa lớn, nhiều lời đồn đại về ma quỷ. những năm nghèo đói, miếng đất dựng chòi cày cấy là may mắn. Sự đói nghèo cuối cùng cũng chiến thắng nỗi sợ hãi, dân đành bấm bụng ở vùng đất .

Một chiều tháng chạp, gió bấc thổi về lành lạnh, nước dâng cao tràn qua bờ ruộng. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy chỉ cần mặt trời xuống núi sẽ bắt đầu màn đêm tĩnh mịch. Không ánh sáng, dầu cũng khan hiếm nên ai dám đốt nhiều. Buổi tối bên ngoài sạch sẽ nên hầu như hoạt động đều xong khi mặt trời lặn.

Chị Nhàn dọn cơm chiếc bàn gỗ cũ kĩ để sân nhà, với gọi con gái đang chơi nhảy lò cò gần đó: 

-Sương, mau gọi cha con về ăn cơm!

Sương năm nay mới chừng mười tuổi, mặt mày tròn trịa vô cùng đáng yêu. Nó một tiếng nhảy chân sáo dọc bờ kênh tận vàm tìm cha nó.

-Cha ơi, gọi về ăn cơm!

Anh Hoài, cha Sương đang neo ghe bờ bữa câu. Nghe con gái , đưa tay lên vẫy vẫy hiệu cho con gái về nhà. Sương gật đầu định nhảy chân sáo về nhưng nước tiếng trẻ em khúc khích đang chơi đùa. Tò mò, Sương xuống nước thì thấy hai đứa trẻ mặc đồ trắng đang chơi vui vẻ. Chỉ là nước mà Sương là nước, mà là như phản chiếu một nơi nào đó.

Nhìn thấy Sương, hai đứa trẻ khúc khích vẫy tay gọi nó chơi cùng. Anh Hoài còn lên bờ thì một tiếng “tõm” phía lưng . Vốn tưởng gì, lên bờ thì thấy Sương cả. 

Giật , kêu tên Sương mấy bỏ luôn ghe vlặn xuống đáy rạch tìm con gái . Đã tìm lâu vẫn tìm thấy. Anh thút thít ngoi lên bờ để tìm giúp thì thấy Sương cả ướt sũng đang bờ. Anh Hoài trèo nhanh lên bờ, xoay Sương mấy vòng để kiểm tra xem nó an

Sau khi thấy Sương vẫn bình an, mới hỏi: 

-Làm con trèo lên bờ ?

-Có vớt con lên đó cha.

Nghe Sương trả lời, Hoài xung quanh thì một ai cả. Chỉ mấy con bìm bịp kêu báo hiệu nước lớn một cách u buồn. Anh run lên, nắm tay Sương

-Chúng về nhanh thôi.

-Cha ơi, cảm ơn cô ?

Sương nắm tay Hoài giữ , Hoài đến đây thì càng thêm run. Anh hỏi:

-Cô, cô nào?

-Kia, cô gái mái tóc dài, mặc áo dài trắng đang thuyền kìa cha.

Anh Hoài tái cả mặt mũi một nữa và xác nhận buổi chiều tà hoang vắng chỉ hai cha con thì vội vã lấy tay bịt mắt con gái

-Đừng , đừng . Chúng về thôi.

Suốt bữa cơm, Hoài cứ trầm tư mãi. Chị Nhàn thấy thế liền hỏi chồng: 

-Sao vẻ buồn bực , chiều nay câu suôn sẻ ?

-Đâu , . Chỉ là cảm thấy buổi chiều tối như đừng sai con gọi nữa, tự sẽ về mà.

Mấy ngày đó xảy điều gì kì lạ khiến Hoài cũng cuốn công việc để ý tới chuyện đó nữa. Những đêm đó hơn 12 giờ khuya, trời lành lạnh giật  

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8