Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sơn Hà Nguyện
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:35:23 | Lượt xem: 6

xin chỉ thị khỏi cung, chỉ hận thể ngày đêm túc trực ở phủ Thừa tướng.

Lúc đầu, Khương Phù chịu ăn cơm, cả như cỏ khô cuối thu, thấy chút sức sống nào.

Cho đến khi đón Vĩnh Cơ bảy tuổi đến, để nó ở cùng Khương di mẫu thì mới chút chuyển biến .

Hoàng tử khỏi cung hợp quy củ nhưng Ôn Duật vẫn cho phép.

Chỉ vì chúng đều cảm thấy, chỉ cần Vĩnh Cơ ở bên, tâm tư của Khương Phù sẽ định .

Nàng còn trưởng, còn Khương phủ, còn và Vĩnh Cơ.

ngờ, tất cả những điều đều là giả dối do Khương Phù tạo .

Hôm đó, đưa Vĩnh Cơ về cung chọn thái phó, đường đột nhiên cảm thấy bất an, vội vàng về.

Vừa đẩy cửa phòng , thấy Khương Phù gục mặt đất.

Bên cạnh là bình rượu độc đổ.

Còn bức thư tuyệt mệnh thấm đẫm m.á.u và nước mắt——

[Nếu gặp Ngọc Hoàng, tiên hãy quỳ xuống tâu rằng,

Kiếp sẽ bao giờ rơi hồng trần nữa…]

Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi, tiết trời đang xuân.

Khương Phù cũng !

Nàng sinh phóng khoáng tươi sáng, lúc nào cũng mở miệng là “Cha là Thừa tướng.” Nàng cũng từng thấp hèn như bụi đất, năm qua năm khác chờ trong lòng đón nàng cung…

trớ trêu .

Người cha kính yêu của nàng g i ế t c h ế t công chúa, còn trong lòng nàng bức c h ế t cha kính yêu của nàng

Một ván cờ c h ế t, thể phá giải.

Một cô nương , ép c h ế t một cách thê thảm.

Người lượt , những ngày tháng còn chỉ còn sống lay lắt.

Sống qua ngày, lẽ là sống để chịu đựng.

Sau khi Khương Phù , Ôn Duật cả ngày vùi đầu trong ngự thư phòng, bàn bạc quốc sự, phê duyệt tấu chương…

Hắn dám dừng một chút nào, những việc đáng dùng cả đời để thành, chỉ hận thể dùng mười năm để thành.

Hắn là một vị hoàng đế chăm chỉ, chỉ ngày rằm hàng tháng mới đến tẩm cung Khôn Ninh ở một đêm.

Trong cung điện ánh nến lay động, xem binh pháp của , kinh sử của .

Đợi đến khi tiếng mõ đánh canh ba, giường, ghế dựa.

Khoảng cách giữa hai , còn rõ ràng hơn cả sông Ngân.

Trong phận trớ trêu, kết tóc thành vợ chồng, cả hai cũng từng cố gắng để yêu thương .

đến cuối cùng mới hiểu ——

Trên đời chuyện đều thể cố gắng, chỉ riêng tình yêu là thể cầu .

Cũng như những chuyện trong những năm qua đều thể trôi qua, chỉ những biến cố chồng chất mới ngang giữa .

Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi chín, trưởng trấn thủ biên cương đưa Hữu Ninh về kinh.

Nó là đứa trẻ mồ côi ở biên cương, những năm qua trưởng nuôi dưỡng bên cạnh, dạy nó võ nghệ, dạy nó bày binh bố trận, coi như con ruột.

Vĩnh Cơ mười bảy tuổi cũng Ôn Duật mang theo bên cạnh, dạy nó đạo vua, dạy nó trị quốc an bang.

Mỗi khi Hữu Ninh và Vĩnh Cơ cùng luyện võ, Ôn Duật và trưởng còn trẻ nữa mới nở nụ tươi tắn mất từ lâu.

Ta mơ hồ cảm thấy, họ đang mong chờ điều gì đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8