Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thái Tử Là Ngoại Thất Của Ta
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:52:06 | Lượt xem: 5

Cha càng tức giận hơn: “Ngươi coi là đồ ngốc ? Trên mặc áo gấm, xuất từ nhà giàu !”

 

Ta vội vàng che chắn: “Ta mua, mua!”

 

Cha nửa tin nửa ngờ, ánh mắt mới dịu một chút.

 

Lúc , Trần lão đầu bưng thuốc , đó đưa cho cha , đầu Tạ Thính Hàn, khá hứng thú hỏi: “Tạ công tử, tiền lương hàng tháng mà phủ của các cho hầu nhiều hơn nhà bình thường ? Trong thư lão tam , công tử trong phủ của họ đối xử với hòa nhã, thường thưởng tiền cho hầu, ngươi ? Đến lúc tiền mua rượu thì đến phủ của ngươi công ngắn hạn? Ta chỉ chữa bệnh, còn hạ độc!”

 

Tạ Thính Hàn: “…”

 

Ta: “…”

 

Cha đầu kinh ngạc.

 

Mẹ hứng thú: “Không ngờ ngươi nhặt một nam nhân còn khá tiền.”

 

Cha giận dữ: “Cái gì? Lục Minh Châu, ngươi nhặt về?”

 

“Con gái bất hiếu! Ngươi to gan ! Dám học theo ngươi!”

 

Ta sợ đến run rẩy, vội vàng trốn lưng , phủi sạch quan hệ: “Không , cha, hãy giải thích!”

 

04

 

 

“Đuổi ?” Cha hỏi .

 

“Đuổi !” Ta cúi đầu thuận mắt, bĩu môi: “Sao cha cứ bắt đuổi , cha sợ con gái của cha gả cho ai ?”

 

“Con nhóc c.h.ế.t tiệt!” Cha trừng mắt : “Con gái nhà lành, tự trọng chứ.”

 

Ta tự trọng, chẳng qua là quá trai thôi. Nói cho cùng vẫn là chiếm tiện nghi.

 

Ta thầm nghĩ trong lòng.

 

“Hơn nữa, mất trí nhớ, cũng câm, thương thế cũng cơ bản khỏi hẳn , về phủ, cứ đòi bám lấy ngươi, đáng ngờ ?”

 

Nói cũng đúng, tại bề ngoài của mê hoặc.

 

, chỉ là một mỹ nhân ốm yếu, thể gì ở , chẳng là tiền ? Mẹ cho nhiều tiền như , nuôi một bình hoa cũng .

 

dám những lời , nếu cha , chắc chắn sẽ tức chết.

 

Thấy gì, cha dịu mặt, giọng nghiêm trọng: “A Diên , con rằng, nam nhân như cha con là hiếm đời, nam nhân trai nào cũng giống cha con, ngay thẳng chính trực, thật thà chất phác. Nghĩ đến năm xưa, con lén lút xuống núi, con đường nhỏ cỏ xuân như tơ, hoa gấm nở rộ gặp cha con thương…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8