Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thịnh Vu
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:14:30 | Lượt xem: 5

Ta châm cứu cho Vệ Sách nữa, thể suy yếu cực kỳ .

 

Tính toán một chút, tối đa chỉ thể sống thêm ba tháng, hơn nữa còn sống trong đau đớn.

 

thực tế, thời gian mà kéo dài tàn ngay cả một tháng cũng tới.

 

Vệ gia cho là những bất hạnh là do cưới thứ , liền trút hết tất cả bất mãn lên thứ .

 

Phụ bao giờ coi trọng con gái, đương nhiên chẳng quan tâm.

 

Thứ khổ thể tả, một ngày nọ hạ độc thức ăn của Vệ gia.

 

Trừ Vệ Sách, tất cả đều ăn bữa cơm .

 

Thứ nhân lúc Vệ Sách đang ngủ, dùng một cây đuốc phóng hỏa thiêu sống .

 

Thế nhưng ngọn lửa quá lớn, chính nàng cũng chôn trong biển lửa.

 

Khi giảng bài cho các cô nương ở ngõ Tiêu Vĩ, liền kể việc cho các nàng.

 

Lý Oánh Oánh tiếc nuối chu miệng: “Đồ ăn của Vệ gia ăn ngon đó.”

 

Một tiểu cô nương khác trừng nàng một cái: “Ăn ăn ăn, ngươi suốt ngày chỉ ăn thôi ?”

 

Nàng ôm lấy tay , ngửa đầu hỏi .

 

“Tỷ tỷ, độc mà nàng hạ thức ăn là độc gì mà mạnh như ?”

 

Suy nghĩ một chút, tiểu cô nương :

 

“Không đúng, tỷ tỷ. Vệ gia chỉ , nàng độc dược lợi hại như chứ ?”

 

Ta .

 

Hoàng hôn buông xuống, mưa tí tách rơi.

 

Hoắc Chương che một cái ô trúc màu tím tới từ cuối hẻm.

 

“A Vu, tới giờ tan học về nhà .”

 

Ta nắm tay , cùng đạp nước về nhà.

 

Trên đường, khi gặp đường đang trở về nhà, bọn họ thấy Hoắc Chương tránh như tránh bò cạp giống lúc .

 

Cũng chỉ chỉ trỏ trỏ mắng là gian thần nữa.

 

Những nỗ lực để định giang sơn của , dần dần đời thấy.

 

, cắm rễ đường phố, truyền thụ y học, cũng đang mong chờ những ngày tháng .

 

__

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8