Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thưa Tổng Tài, Vợ Anh Đã Ch.ế.t Rồi!
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:20:06 | Lượt xem: 5

11.

Tầm 20 phút , tiếng gõ cửa phòng sách vang lên.

Tống Lĩnh Viễn mở cửa, thấy Trần Dực trừng mắt giận dữ , chút bực dọc giật cà vạt : “Chuyện gì?”

Trần Dực đưa tay: “Đưa nhẫn cưới của đây.”

Tống Lĩnh Viễn mở to đôi mắt Trần Dực, đó tức đến phì : “Chị của điên ? Tưởng tính lắm ? Hết đến khác khiêu khích giới hạn của ?”

“Bảo đưa nhẫn cưới cho thì đưa ! Đừng mà lắm lời!” Trần Dực đột nhiên rống lên, đến mức cần cổ đỏ bừng, ánh mắt hung ác tưởng chừng như ăn tươi nuốt sống khác. 

Tống Lĩnh Viễn ngờ Trần Dực nổi điên như , chút sững sờ.

Tiếp theo đó cũng nổi trận lôi đình: “Trần Dực, đừng quên việc kinh doanh giày da của nhà họ Trần các đang dựa dẫm ai? Chị của còn dám lên mặt với , dựa mà dám hống hách với hả?!”

“Liên quan con gì đến ! Có đưa nhẫn ? Hay để tự tìm?”

Nói , Trần Dực đẩy mạnh , trực tiếp bước phòng sách lục lọi. Cuối cùng cũng tìm từ trong hộc tủ bàn sách của Tống Lĩnh Viễn.

Nhìn thấy Trần Dực cầm chiếc nhẫn trong tay sắp rời , Tống Lĩnh Viễn sầm mặt, lạnh giọng : “Lấy chiếc nhẫn , và chị ai nợ nần gì ai nữa.”

“Không nợ thì nợ, tưởng ai thèm ?” Trần Dực khẩy, một mạch ngoài thèm ngoảnh đầu .

Tống Lĩnh Viễn chống nạnh, thở dài tức giận! Nếu Trần Dực là em trai của Trần Anh thì sớm cho thằng nhóc một bài học !

Nghe thấy Trần Dực dẫn rời , khỏi phòng sách và quanh nhà, phát hiện bộ đồ đạc của Trần Anh đều còn nữa.

Quần áo, túi xách, mỹ phẩm, đồ dùng sinh hoạt hằng ngày…

Tông Linh Viễn tức giận tới đá bay chiếc bàn : “Mẹ kiếp, Trần Anh, cô giỏi lắm, ngon thì đừng bao giờ nữa!”

Đêm nay, Tống Lĩnh Viễn mất ngủ. Nửa đêm thật sự ngủ , tức tối bật dậy, gọi điện cho Trần Anh, hỏi xem cô rốt cuộc là ý gì, thật sự chấm hết tất cả ?”

khi suy nghĩ một hồi, cảm thấy, chắc đây chính là kết quả mà Trần Anh cũng chừng, đợi đến chịu hết nổi, sẽ chủ động gọi điện thoại để chất vấn cô.

Ha, sẽ để cô đạt ý nguyện !

Anh tùy tiện mở wechat lướt thì phát hiện ảnh đại diện của Trần Anh hiển thị hai tin nhắn.

Cũng gửi đến từ khi nào, nó những tin nhắn quảng cáo khác chèn cho trôi xuống .

 

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8