Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thưa Tổng Tài, Vợ Anh Đã Ch.ế.t Rồi!
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:20:16 | Lượt xem: 5

Tống Lĩnh Viễn gửi tin nhắn cho Trần Anh, hỏi cô đang ở , mà chẳng ai trả lời. Anh gọi điện thoại cho cô, điện thoại đổ chuông nhưng đối phương tắt máy.

Anh tức giận với Trần Anh nữa, cho dù cô mang thai con của chăng nữa cũng cần xấc xược đến thế.

Trong lòng bức bối lắm, nếu như Trần Anh chơi trò mất tích như thế thì cứ chơi , đừng nghĩ dùng cách sẽ khiến cho sốt ruột và chú ý!

Chiều hôm đó, như thường lệ cuộc họp trong tập đoàn. Kết quả bắt đầu cuộc họp thì bụng quặn đau, đưa tay ghì chặt bụng , sắc mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.

Cuối cùng khó khăn lắm mới kết thúc cuộc họp, chống đỡ nữa, bảo trợ lý đưa tới bệnh viện. Tới nơi, khi bác sĩ kiểm tra xong, mới đó là bệnh dày tái phát. Bác sĩ truyền dịch cho , để nghỉ một chút giường bệnh.

Tống Lĩnh Viễn chất lỏng nhỏ giọt trong ống truyền trầm ngâm. Từ khi Trần Anh biến mất, cảm giác thèm ăn, ngày nào cũng ăn uống thất thường. Anh thừa bản vấn đề về dày.

Lần cuối cùng tái phát đó là chuyện lâu về .

Ba năm kết hôn, ngày nào Trần Anh cũng nấu cho một bát cháo dinh dưỡng cho dày, mỗi ngày ba bữa đều đặt chế độ lành mạnh. Cùng lúc khi giữ chiếc bụng , miệng của cũng càng lúc nào háu ăn hơn.

Mãi đến tận bây giờ, khi mà bệnh dày tái phát, mới cảm nhận , thì lòng của Trần Anh từ sớm tham dự ngóc ngách trong cuộc đời .

Một vợ như , cho dù nũng một chút, hình như cũng chẳng vấn đề gì to tát cả? Đều lấy của tay ngắn, ăn của miệng mềm. Anh gồng hơn thua với cô cái gì?

Dụ cô về tiếp tục ăn cháo cô nấu ngon hơn ? Sau khi nghĩ thông suốt, gọi trợ lý đến phòng bệnh.

“Điều tra xem hiện giờ Trần Anh đang ở ?”

Trợ lý chợt khựng , ngây Tống Lĩnh Viễn hồi lâu trả lời, cau mày hỏi: “Sao ? Có chuyện gì ?”

Trợ lý trầm mặc một lúc, bắt đầu mở miệng trả lời: “Phu nhân…”

Reng reng reng. Chuông điện thoại của Tống Lĩnh Viễn vang lên, cau mày , là của Khúc Oản Yên gọi tới.

Anh bấm nút , kịp lên tiếng thì thấy tiếng nức nở của Khúc : “Lĩnh Viễn , con mau tới đây , Oản Yên tự sát !”

“Cái gì?!” con ngươi của Tống Lĩnh Viễn run lên, hỏi tiếp: “Mọi đang ở ?”

“……”

“Được, con sẽ đến ngay.”

Tắt máy, rút kim truyền dịch và bước ngoài.

“Tổng tài…”

“Đợi về .” Tống Lĩnh Viễn vội vàng rời .

Nhà họ Khúc.

Khi Tống Lĩnh Viễn tới, Khúc Oản Yên ngủ , tay cô là lớp băng gạc dày quấn quanh, khúc , Khúc Oản Yên đó um sùm đòi tự sát, vết cắt tay xử lý băng .

Mẹ Khúc còn , cũng may bà phát hiện sớm nên kịp thời ngăn chặn hành vi ngu ngốc của Khúc Oản Yên, nếu thì lẽ hậu quả sẽ khôn lường. Tống Lĩnh Viễn quấy rầy Khúc Oản Yên nghỉ ngơi, lui phòng khách để chuyện với Khúc.

Anh hỏi: “Tại em tự sát?”

Vừa hỏi, Khúc rơm rớm nước mắt: “Còn con đả kích ?”

Tống Lĩnh Viễn nghi hoặc: “Bị con đả kích?”

“Có con với Oản Yên, hai đứa ?”

Tống Lĩnh Viễn cau mày, gật nhẹ đầu.

Mẹ Khúc lau nước mắt, thút thít : “Trong lòng Oản Yên luôn con, ba năm nó chịu đả kích vì con phản bội, khó khăn lắm mới quyết định về đây, lấy hết can đảm cùng con bắt đầu tất cả, kết quả con vì Trần Anh mà đẩy Oản Yên xa, con bé chịu ? Mấy ngày nay Oản Yên vùi trong phòng, ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt, ăn uống, đến tận hôm nay là đòi c.h.ế.t cho bằng , nếu như cô kịp thời ngăn cản…”

Sau những lời đó, Khúc nghẹn ngào, thành lời. Tống Lĩnh Viễn cau mày, thế nào để an ủi bà cho .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8