Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thường Nhớ Hoàng Hôn Khê Đình
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:23:46 | Lượt xem: 3

Trong cơn tủi nhục, lúc hồn , con d.a.o gọt hoa quả gọn trong tay .

 

Lại thấy tiểu thư kêu lên một tiếng thất thanh, lóc thảm thiết.

 

Tiếp đó là tiếng mắng chửi giận dữ của lão gia “đồ bẩn thỉu”, đó là tiếng bước chân nặng nề của bước ngoài, tay còn đang kéo quần, lông mày nhíu chặt.

 

Dưới ánh đèn leo lét, vội vàng hành lễ với lão gia.

 

Hắn trừng mắt , lúc định xông xem tiểu thư thế nào,  túm chặt lấy cánh tay .

 

“Có là do ả tiện tỳ nhà ngươi dạy bảo nàng như ?”

 

Ta ngơ ngác, nên gật đầu lắc đầu –

 

Ta còn , tiểu thư vì tránh né lão gia, cố tình tè giường.

 

Một tiểu thư khuê các thanh cao trong sáng, nếu ép đến đường cùng, thể vứt bỏ lễ nghĩa mà bản học tập bao nhiêu năm nay, chuyện như để tự bảo vệ chứ?

 

Ngay lúc bàn tay của lão gia sắp giáng xuống mặt , giọng của Lan Diệp từ ngoài cửa vang lên: “Lão gia, nô tỳ là Lan Diệp bên cạnh Chu di nương. Di nương khỏe, mời lão gia qua đó xem .”

 

Lan Diệp, chính là đứa nha năm đó Chu Tiểu Loan kéo theo cùng bò lên giường lão gia.

 

Nàng học mánh khóe , giúp chủ nhân bày mưu tính kế, tự giành lấy tương lai.

 

Sau nàng còn sống sung sướng hơn cả Chu Tiểu Loan: nàng sinh đôi hai con trai, lão gia vui mừng đến mức ngay tối hôm đó ban thưởng cho nàng một gian viện riêng để ở.

 

Nếu Nguyên Sơn Quân che chở, chỉ riêng đôi chủ tớ Chu Tiểu Loan cũng đủ khiến và tiểu thư sống yên .

 

Thế nhưng đêm hôm đó, tuy là đang tranh giành sủng ái, nhưng vô tình Lan Diệp cứu một mạng.

 

Bởi cho nên, chút sủng ái mà tranh giành đó, cũng chắc là thứ gì quý giá.

 

Ít nhất, lúc lão gia buông lời cay nghiệt, khi tiểu thư sinh con sẽ bao giờ bước chân viện của chúng nữa, để cho chúng nếm thử mùi vị ghẻ lạnh, và tiểu thư ngược còn thở phào nhẹ nhõm.

 

Tối hôm đó ga giường và quần áo cho tiểu thư, nàng cứ im thin thít chiếc ghế tựa bên cạnh, một lời.

 

Nàng cũng chẳng loạn, giống như một cái xác hồn.

 

Ta sợ hãi tột độ, vội vàng cởi áo khoác của choàng lên nàng : “Tiểu thư, nô tỳ sai Hồng Nhi đun nước nóng , đợi lát nữa giúp lau sạch sẽ, ?”

 

Nàng theo bản năng cúi đầu xuống, khuôn mặt vốn trắng bệch nay càng thêm tái nhợt còn một giọt máu.

 

Nàng đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay .

 

“Doanh Thu, để tự tắm rửa, ?”

 

Vừa nàng rơi nước mắt.

 

Đại phu đến khám bệnh mấy , đều khuyên nàng đừng nên suy nghĩ nhiều, vui vẻ lên, nhiều một chút.

 

Thế nhưng thể nổi chứ?

 

Nàng ở nhà, cha yêu thương nàng như bảo bối, tỷ hòa thuận yêu thương, khách khứa đến nhà đều lễ phép cung kính.

 

Từ nhỏ nàng dạy bảo rằng, phu quân là trụ cột, là chỗ dựa vững chắc cho nàng .

 

Thế nhưng chỗ dựa , đúng là giống như một ngọn núi, đè nén đến mức khiến nàng thở nổi.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8