Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thủy Trầm Yên
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:24:39 | Lượt xem: 3

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngẩng đầu mắt : “Sau , phu quân chính là nhà của .”

 

Đồng tử của chợt mở to.

 

Đôi mắt lạnh lùng từ năm sang năm khác chợt loé sáng, nhưng chỉ trong nháy mắt, ánh sáng biến mất thấy.

 

Ta nghĩ , thể an ngủ ngon vài ngày.

 

Tào Vân Châu cũng là một thái giám quyền thế, chắc hẳn quyền thế nào cũng đều vô cùng bận rộn, nhất là bận rộn đến mức dần quên mất sự tồn tại của .

 

ngờ , thậm chí còn một giấc ngủ ngon.

 

Ngày hôm tiếng đập cửa đánh thức.

 

Thậm chí còn hoài nghi hôm qua Tào Vân Châu g.i.ế.c , chính là vì c.h.ế.t một cách thoải mái ái, mà là từ từ tra tấn đến chết.

 

Bọn hạ nhân tiến , thông báo với rằng hôm nay Tào Vân Châu vẽ một bức tranh mỹ nhân, nhưng thiếu mỹ nhân, cho nên qua một chuyến.

 

Đợi khi thoa son đánh phấn kẻ mi cho tác phẩm của xong, lập tức đến thư phòng của .

 

Kết quả phát hiện mặt bàn, bút, mực, nghiên mực, giấy.

 

Không vẽ một bức tranh mỹ nhân ? Mỹ nhân tới , chuẩn một tờ giấy nào?

 

Đây là thái độ đối đãi với mỹ nhân ?

 

Ta nhíu mày, giận nhưng dám .

 

Tào Vân Châu bàn, mặt mày lạnh lùng xa cách, nhưng ngoài miệng vẫn nở nụ .

 

Hắn cầm bút nhẹ nhàng chấm nghiên mực: “Cái gọi là tranh mỹ nhân, ý là mỹ nhân trong tranh, mà là lấy mỹ nhân để vẽ tranh.”

 

Lấy… Lấy mỹ nhân để vẽ tranh.

 

Ý là xem như giấy vẽ?

 

Hắn giơ bút trong tay lên, mi mắt nhướng lên, : “Cho nên nàng còn cởi, là đang đợi gì ?”

 

Ta ngây một lúc.

 

lúc nghĩ , cũng thể hiểu vài phần.

 

Mặc dù Tào Vân Châu dung mạo, tiền tài, quyền thế, nhưng thể tàn khuyết, chắc hẳn trong lòng cũng méo mó, méo mó nghĩ cái biện pháp méo mó như cũng là lẽ thường.

 

Thậm chí còn cảm thông cho .

 

Còn việc thoát thoát, thoạt qua vẻ khó để tiếp thu, nhưng nghỉ cũng chẳng cả.

 

cũng chỉ thể xem, nếu thật sự gì thì cũng là khó cho , mà chủ yếu là khó cho .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8