Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thủy Trầm Yên
Chương 09

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:24:40 | Lượt xem: 3

gả cũng gả , mặc dù thể tiến sâu thêm một bước, nhưng chừng còn thể xoa bóp tắm rửa cho , coi như sớm tìm hiểu một chút .

 

Thế là vươn tay định cởi thắt lưng.

 

Người mắt đặt bút vẽ tay xuống, nhướng mày : “Sợ ?”

 

Ta ……

 

“Sợ thì sợ.” Ý mặt càng đậm.

 

Vì để cho căn bản sợ, tăng nhanh tốc độ tay.

 

Hắn : “Nếu như sợ, ngày mai sẽ đưa hưu thư cho nàng, như thì nàng sẽ thể về nhà .”

 

Hắn cái gì ? Không thấy quần áo của sắp ném lên mặt luôn ?

 

Ồ, hiểu .

 

Từ lúc bắt đánh đàn, cho đến bây giờ vẽ tranh mỹ nhân, chủ yếu là để trở về nhà sự.

 

Thì bày nhiều trò như , chính là để về nhà, hơn nữa còn là cam tâm tình nguyện trở về.

 

Ta càng để như ý.

 

Thế là giang hai tay , ngẩng đầu : “Thiếp sợ , còn phu quân giúp cởi .”

 

Ta trơ mắt tay Tào Vân Châu run lên một cái.

 

Một món.

 

Hai món.

 

Ba món.

 

Quần áo giống như những cánh hoa, rơi rụng khắp mặt đất.

 

Ta nghĩ quá đơn giản.

 

Cơn lạnh dần dần bao vây , vô thức ôm lấy cánh tay của , mặt mặc một bộ y phục màu tím đen, n.g.ự.c là hoa văn thêu cẩn thận tinh xảo, màu đỏ xanh vàng trắng, hình thù thì cự mãng, mây……

 

“Xoạc.”

 

Lớp sa y cuối cùng xé toạc, ngơ ngác ngẩng đầu , trong đầu vẫn nghĩ đến con cự mãng hung hăng n.g.ự.c .

 

Chỉ còn một chiếc yếm.

 

Còn là màu đỏ.

 

Da của Tào Vân Châu bạch, môi ửng đỏ, trong mắt đen thăm thẳm.

 

Ngón tay lạnh lẽo của xẹt qua sống lưng của , cuối cùng dừng sợi dây mỏng manh sắp đứt : “Tờ giấy thật mềm mại mịn màng, thật sợ cho nó vỡ vụn.”

 

Sau đó, cái tay dùng sức xoa nắn eo : “ cũng cho nó vỡ vụn.”

 

Ta cảm nhận dây yếm phía lưng tháo , yếm cũng sắp rơi .

 

Ta ngượng ngùng, thế mà trực tiếp bước đến ôm lấy Tào Vân Châu.

 

Cơ thể run lên.

 

cầm lấy bút, thuận tay kéo miếng vải nhỏ màu đỏ kẹp giữa hai xuống.

 

“Phu nhân, chúng bắt đầu thôi.”

 

Thân thể bất giác run lên.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8