Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thủy Trầm Yên
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:24:42 | Lượt xem: 4

Kết quả, Tào Vân Châu định nâng dậy, nhưng hình như nhận gì đó.

 

Cả cứng đờ, đó vươn tay chạm mặt một cái, giống như là bỏng , nhanh chóng rụt tay .

 

“Khóc?”

 

Thì nước mắt của chảy xuống từ lúc nào mà phát hiện .

 

Ta phản ứng lời của .

 

Chỉ là cảm thấy khí xung quanh trở nên vô cùng lạnh lẽo, giống như đôi mắt của nào đó vẫn luôn chằm chằm .

 

Ta vẫn cúi đầu, thấy ánh mắt của , cũng thần thái của lúc .

 

Tào Vân Châu nhẹ nhàng vuốt ve tóc của .

 

Rất nhẹ nhàng.

 

Giọng của lạnh lùng trong trẻo như ngọc: “Phu nhân, lúc hẳn là nàng hiểu ro,, là loại gì.”

 

“Khuyên phu nhân một câu, sớm trở về nhà .”

 

Sau đó dậy rời .

 

Cơ thể mềm nhũn như bông, loạng choạng khỵu xuống, chỉ thể cố gắng chống tay để ngã nhào xuống mặt đất.

 

Cái còn cần nữa ?

 

Lần , nhất định về nhà!

 

Đập nồi bán sắt, cá c.h.ế.t lưới rách cũng về nhà!

 

Ở chỗ , tên Tào Vân Châu nghĩ cái gì là cái đó, sớm nắng chiều mưa, ở bên cạnh , mạng sống của ngừng chịu uy hiếp. Còn thường xuyên nảy những ý tưởng kỳ lạ để tra tấn khác nữa, ai mà chịu cho nổi?

 

Vì quãng đời sống nhàn nhã thoải mái còn , cho dù về nhà lẽ sẽ phụ dùng roi da đánh ba ngày ba đêm, cũng trở về.

 

Sau khi về phòng, lập tức thu dọn đồ vật, vì để thể nhanh chóng trở về, chỉ mang theo vài món trang sức và một ít y phục mềm nhẹ.

 

Ta xách tay nải, đến gõ cửa phòng của Tào Vân Châu, định xin hưu thư từ chỗ .

 

Kết quả, gõ cửa nửa ngày trời cũng ai đáp lời.

 

Ta thử đẩy cửa phòng , kết quả mới , lập tức thấy một tiếng trả lời lạnh như băng: “Đi ngoài.”

 

Là Tào Vân Châu.

 

giọng vẻ là lạ? Giống như run run.

 

Hình như khống chế giọng của bản .

 

Ta về phía vài bước, phát hiện đang bọc chăn, cuộn giường, sắc mặt trắng bệch.

 

Trên trán đầy mồ hôi lạnh, tóc đen ướt ướt dán sát da đầu, môi cũng mất huyết sắc.

 

Hắn ?

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8