Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiên Trong Mộng
Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:28:17 | Lượt xem: 3

Ta đưa tay lên che mắt. Tống Mặc Huyền yêu , g.i.ế.c cẩu hoàng đế, trái với thiên mệnh. Chàng chọn một lầu các, cũng hề ý định hiến tế , chỉ là tìm một lý do để đưa khỏi lãnh cung, để sống hơn một chút. Chúng như mắc kẹt trong một thế cờ bí.

Giọng nghẹn ngào: “Tống Mặc Huyền, khi tỉnh mộng, hãy đến tìm .”

Bầu trời âm u nặng nề.

Ta mặc một chiếc váy dài màu đỏ thẫm, tay áo ngừng vẽ nên những đường cong trung.

Khi còn ở lãnh cung, từng nghĩ, tương lai nhất định nhảy một điệu “Phiên Phiên”, múa một khúc “Hồng Tụ”.

Giờ đây xem như cũng đạt ước nguyện. Ta hướng lên trời dùng sức vung tay áo, như đánh vỡ tiên đình cửu trùng thiên. Kết thúc động tác cuối cùng, chút mất sức tại chỗ. Ta hướng về phía Triệu Dần hành lễ từ xa, nở một nụ rạng rỡ, lặng lẽ : “Quốc vận tận.”

Sau đó, gieo xuống lò lửa đài cao. Trong khoảnh khắc, thấy một tia sáng yếu ớt xuyên qua đám mây đen. Ngay khi lưỡi lửa nóng rực quấn lấy , một luồng khí mát lạnh bao quanh.

Ta , khẽ : “Tống Mặc Huyền.”

“Ừm.”

Chàng nắm lấy tay , luồn những ngón tay kẽ tay . Trong khoảnh khắc ánh lửa nuốt chửng chúng , thấy : “Ta thích cái kết mà kể chuyện hơn.”

Bên tai là tiếng gió, ngọn lửa biến mất, chỉ còn tro tàn. Trần gian còn Triệu Ly, Tống Mặc Huyền.

Hai tiếng mèo kêu, mơ màng tỉnh dậy giường. Vừa định dậy, ôm ngang eo trở giường.

Tống Mặc Huyền ôm chặt, mèo con đói meo meo mãi mà cho ăn. Không còn cách nào khác, đành hôn một cái, mới chịu buông .

Mở cửa bước , Trương Nhị Cẩu mặt buồn rười rượi ở bên hàng rào, trông ngóng đến mòn cả mắt.

“Ta là lớn lên sẽ cưới tỷ, tỷ một chuyến mà tìm một tên nam nhân khác !”

Ta thấy buồn , kịp trả lời, cảm nhận thở ấm áp cổ.

“Nương tử của , đừng mơ tưởng.”

Nói xong, hôn nhẹ lên má .

“Ngươi ngươi ngươi – thật hổ!”

Trương Nhị Cẩu xong, “oa” một tiếng chạy mất. Ta và đều phàm, Thiên đình còn quyền can thiệp nữa. Ta dựa lòng Tống Mặc Huyền, mèo con dựa lòng .

Thật . Ta nhớ lời ước nguyện cùng với Hà Bá: “Năm năm bình an bên dài lâu Ngày ngày bên đến bạc đầu.”

Ta nghĩ , ngẩng đầu hôn .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8