Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiên Trong Mộng
3

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:28:21 | Lượt xem: 4

 sư chắn mặt , nhà , cũng dám lùi sân. Ta đoán ý nghĩ của Quốc sư, chỉ thể run rẩy ở cửa vì lạnh. Bất chợt, một chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, rộng lớn bao trùm lấy .

“Trời lạnh tuyết rơi, Điện hạ nên hành hạ bản như .”

Gạt tay Quốc sư , cẩn thận buộc chặt dây áo choàng.

Ta là công chúa gì chứ?

Giả tạo.

Ta trở về phòng, A Thanh vẻ mặt lo lắng chạy đón.

“Sao lâu thế?”

“Người của Giáo Phường ty đến lâu , hôm nay ngươi cẩn thận đấy.”

Vật tế nhảy múa tế đàn.

Giáo Phường ty đặc biệt phái đến dạy múa trong lầu các cách nhật.

Khi còn nhỏ, từng trèo lên mái nhà lãnh cung, từ xa một bữa tiệc cung đình. Tiếng trống nhạc vang vọng khắp hoàng cung, các vũ cơ đài tay áo đỏ tung bay, dáng thướt tha. Ta đến mê mẩn, mặc áo đơn mái nhà hứng gió lạnh suốt nửa đêm.

Khi phát hiện, sốt cao mê man, bẹp mái ngói như bùn nhão, thoi thóp.

“Ta học múa.”

Đây là câu đầu tiên khi tỉnh , mẫu phi tát một cái: “Đừng nghĩ những gì con nên nghĩ.”

Sau đó bao giờ nhắc nữa.

A Thanh lòng bàn chân , gương mặt vốn lạnh lùng hiện lên chút thương xót: “Tôn ma ma, hôm nay thôi ?”

Tôn ma ma mặt đầy kiêu ngạo, bày vẻ đây cao quý : “Mong Thất điện hạ đúng giờ, đừng để lão nô lãng phí thời gian.”

“Ma ma .”

Ta mang tất lụa cố hết sức múa thảm, lúc xoay bỗng thấy chân trượt, ngã sõng soài xuống đất, m.á.u từ trán rỉ . Tấm thảm sàn kéo xa, Tôn ma ma mặt mày đắc ý. Ta dùng tay áo lau máu, tiếp tục múa, từng động tác đều dồn hết sức lực.

Lại một vòng xoay, chớp thời cơ, đạp mạnh khoeo chân mụ .

A Thanh ở cửa, thừa thế tung thêm một cước, đá bay mụ ngoài. Ngoài cửa vang lên tiếng “ầm”, tiếng la hét vọng qua cánh cửa gỗ.

“A! Hai con tiện tỳ các ngươi, sẽ đến mách Quốc sư đại nhân!!!”

Tôn ma ma như một mụ đàn bà chanh chua ầm ĩ ngoài cửa, và A Thanh , thành tiếng.

Tôn ma ma lắm lời, hươu vượn, cố sức đổ oan cho . Ta chằm chằm mũi giày để đầu óc trống rỗng, bỗng thấy trán mát lạnh, cơn đau ở vết thương giảm nhiều. Đầu ngón tay của Quốc sư đang chạm trán , thoang thoảng mùi thuốc.

“Nhẹ tay thôi.”

Tôn ma ma cứng đờ tại chỗ, “bịch” một tiếng quỳ xuống:  “Là Thất điện hạ tự đập đầu, liên quan đến lão nô, lão nô… lão nô đều vì Thất điện hạ…”

Tiếng đầu đập xuống đất ngày càng lớn, gần trăm cái, lôi .

“Về Giáo phường ty sẽ cử khác đến dạy .”

Ta gật đầu, xoay xoay lọ thuốc trong tay, khi ngẩng lên thì mặt biến mất.

Ta bên cửa sổ, chân gác lên bệ.

Quốc sư quyền cao chức trọng, thuốc trong tay tất nhiên là thứ , bôi lên lòng bàn chân mát lạnh, dễ chịu vô cùng. Trăng đêm nay tròn vành vạnh, tuyết ngoài ngừng rơi từ lâu, nhưng gió lùa vẫn lạnh thấu xương.

Ta cuộn tròn trong chăn, vịn bệ cửa sổ xuống cây mai lầu. Chỉ thấy mai đông nở rộ, chẳng thấy bóng giai nhân.

“Cô nương đang tìm ai ?”

Giọng quen thuộc vang lên lưng, vội đầu . Tống Mặc Huyền một hắc y, tay ôm chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt.

“Ngươi lúc nào? Lại bằng cách nào?”

“Tại hạ tự cách.”

Hắn từ trong tay áo lấy một chiếc trâm ngọc trắng đưa cho , đó đính một bông hoa mai: “Tại hạ thấy chiếc trâm hợp với cô nương, nên xin tặng cho cô nương.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8